Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm
Mẹ sinh tôi
vào một ngày cuối năm. Năm con dê. Sau này khi thấy cuộc sống của tôi chật vật,
mọi người bảo, sinh vào ngày ấy đói là phải. Cuối năm là mùa đông lạnh giá, làm
gì có cỏ mọc. Cỏ không mọc thì dê lấy gì để ăn. Tôi tặc lưỡi. Cả đất nước này
đói, chứ đâu riêng mình. Nói bừa nói ẩu để tự an ủi. Chứ ngẫm kỹ, hình như
không phải. Quanh tôi, có thấy ai kêu đói đâu. Hay là, hoặc họ không đói thật,
hoặc họ giấu cái đói của họ giỏi quá…
Cha
nuôi mẹ và chúng tôi bằng ngòi bút. Tức, cha đã bán những thứ mình viết ra để
có tiền. Quanh năm suốt tháng, tôi thấy cha nghiêng nghiêng mái đầu trên chiếc
bàn cũ mọt. Khi còn bé tẹo, nghe mẹ bảo, cha đang mài óc kiếm tiền đấy. Tôi băn
khoăn không hiểu. Sao óc lại mài được? Óc nằm ở trong hộp sọ. Hộp sọ chính là
xương của đầu nằm trên cổ. Đó là một thứ mềm mềm, nhão nhão, chứa đầy những dây
rợ hồng hồng vẽ trong sách giáo khoa của chị gái. Thế mà lại mài được. Hồi bé,
chúng tôi hay mài những viên đá cứng thành hình tròn tròn để chơi bắn bi. Có
khi cả tuần mới mài xong một hòn rồi đem so với nhau, bi của đứa nào tròn hơn.
Thế mà cha lại đem óc mài thì thật lạ. Chắc đau lắm. Mẹ phì cười, cốc nhẹ đầu
tôi. Ngốc ạ. Con phải hiểu, khi suy nghĩ những dây thần kinh sẽ yếu đi không
còn khả năng làm việc nữa. Tức là không còn nguyên vẹn nữa. Coi như là nó bị
mài mòn. Hiểu chưa nào? À ra vậy. Ngôn ngữ của mẹ thay đổi xoành xoạch. Lúc
khác mẹ lại bảo cha làm việc là nạo đầu nạo óc. Là è đầu è cổ. Là nôn ruột nôn
gan. Với tôi khi đó, nghe chỉ thấy là lạ. Và chắc chắn chẳng bao giờ hiểu được,
đó là công việc khổ sai của người cầm bút.