Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm
Chuyện
xảy ra lâu lắm rồi. Từ ngày xửa ngày xưa...
Có một chàng trai khôi ngô tuấn tú, con
của quan đốc học đầu tỉnh. Gia cảnh quan đốc không giàu, nhưng do coi trọng sự
học, đã hết lòng đầu tư cho anh con trai theo đuổi nghiệp bút nghiên. Người con
trai cũng là kẻ biết nghĩ, cảm động vì được cha mẹ chăm lo chu đáo nên đã tu
chí học hành. Ngay từ thuở tóc còn để chỏm, anh có thể ôm tứ thư ngũ kinh, xếp
chân bằng tròn, ngồi nghiền ngẫm từ sáng
đến trưa. Từ trưa đến chiều. Có những hôm đọc ê a nhiều quá, mồm anh méo xệch,
dãi rỏ ròng ròng. Những lúc tập viết, có khi chỉ một nét ngang hay xổ đứng, anh
chấm ngọn bút lông đến khô cong đáy đĩa mực tàu mà vẫn chưa ưng ý. Sau một ngày
bò lê bò càng để viết, bộ quần áo nâu anh mặc lem luốc đầy vết mực loang. Vợ
chồng quan đốc thấy con chăm học như vậy thì mừng lắm. Quan đốc ông thì thầm
bảo quan đốc bà, sau này nó sẽ làm to...