Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

NHỮNG NGÀY CHUẨN BỊ CHO LỄ CỦA CHA

Thứ bảy tới (30/9/2017) quê hương Châu Khê, Thúc Kháng, Hải Dương sẽ làm lễ đón Cha về trong vòng tay ấm áp của đất MẸ. Cha ơi, vậy là cái tên Phố Lộng Chương sẽ đi cùng năm tháng trên mảnh đất xứ Đông thân yêu ấy. Cả cuộc đời, Cha dâng hiến không màng danh lợi. Cha sống và làm việc không mệt mỏi, không tính suy cho riêng mình. Dấu ấn Cha để lại mạnh mẽ nhất là sự nể trọng, yêu kính, ngưỡng mộ... trong lòng bạn bè, trong các thế hệ học trò, trong những người thân.
Những ngày này, vợ chồng con liên tục rong ruổi về quê Thúc Kháng, gặp gỡ và làm việc với chính quyền địa phương, chuẩn bị cho ngày Lễ trọng tới. Chúng con được tiếp đón nhiệt tình, niềm nở, chu đáo. Âu đó cũng là do “cái bóng” của Cha che chở, nâng đỡ, tiếp sức mỗi bước chúng con đi. “Cái bóng” ấy chính là đức độ, cái tâm, tài năng của Cha dành cho đời, cho người, và chúng con luôn ngẩng cao đầu vì điều đó!
Có linh anh, Cha Mẹ về chứng giám và chung niềm vui cùng những người yêu kính Cha ngày Lễ tới, Cha ơi!

HÌNH ẢNH NHỮNG NGÀY CHUẨN BỊ LỄ CỦA CHA
Mộ cụ Phạm Văn Hòe
(Em trai cụ Phạm Văn Sỹ sinh ra ông nội Phạm Văn Thảo)

Chủ tịch Xã Thúc Kháng Bùi Văn Cường đưa gia đình ra thăm mộ các cụ họ Phạm

Đình làng Châu Khê (17/9/2017)

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

NHỮNG HÌNH ẢNH GIAO LƯU CÙNG CÁC THÀNH VIÊN THAM GIA HÀI KỊCH QUẪN (19/2/2017)

NHỮNG HÌNH ẢNH DIỄN QUẪN CỦA K33B ĐH SKĐA HÀ NỘI



Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

NGÀY CÔNG DIỄN HÀI KỊCH QUẪN CỦA K33B TRƯỜNG ĐHSKĐA HÀ NỘI (18/12/2016)

Những tấm ảnh chụp ngày 18/12/2016, mình đang nằm Viện Hữu nghị.
Đó là ngày diễn ra Liên hoan sân khấu Thủ đô lần thứ 2.
Lần đầu tiên sau nhiều chục năm, Quẫn của Cha được phục dựng, qua bàn tay đạo diễn tài hoa của NSUT Trần Lực, các sinh viên K33B ĐHSKĐA Hà Nội thể hiện.
Đây là niềm vui lớn của gia đình cùng bạn bè yêu quý Cha. 

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

QUÃNG THỜI GIAN CỦA ĐỜI NGƯỜI(*)

 Khát vọng văn chương

(Đọc Quãng thời gian của đời người, tác giả Giang Trung Học, 

đăng trên Văn nghệ số 38, 9-2001)

                                                                                         Lời bình của Ngô Hải Phượng

(Giảng viên Đại học Tây Bắc - Thuận Châu - Sơn La)

Đăng trên Báo Văn nghệ số 40 (6/10/2001

 Quãng thời gian của đời người là truyện ngắn khá hay với lối viết trầm kín và sắc sảo. Chỉ là một “quãng thời gian” thôi, rất ngắn ngủi, một khúc đoạn của con người mà cuộc đời còn được sống: Sự lao động thầm lặng của người nghệ sĩ.

Nhân vật Điền trong Trăng sáng của tác giả Nam Cao cũng viết văn trong hoàn cảnh nghèo túng cho những kiếp người nghèo túng và nhân dân lao động nói chung, còn “hắn” - nhân vật không tên tưởng như nhạt nhòa ấy lại viết truyện làm “rộn lên dư luận khắp thành phố”. Tuy rằng ở những phạm vi khác nhau song cả hai “nhà văn trong văn” này đều có chung một lý tưởng: sống và viết.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Chuyện ngày xửa ngày xưa(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm

Chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Từ ngày xửa ngày xưa...
Có một chàng trai khôi ngô tuấn tú, con của quan đốc học đầu tỉnh. Gia cảnh quan đốc không giàu, nhưng do coi trọng sự học, đã hết lòng đầu tư cho anh con trai theo đuổi nghiệp bút nghiên. Người con trai cũng là kẻ biết nghĩ, cảm động vì được cha mẹ chăm lo chu đáo nên đã tu chí học hành. Ngay từ thuở tóc còn để chỏm, anh có thể ôm tứ thư ngũ kinh, xếp chân bằng tròn,  ngồi nghiền ngẫm từ sáng đến trưa. Từ trưa đến chiều. Có những hôm đọc ê a nhiều quá, mồm anh méo xệch, dãi rỏ ròng ròng. Những lúc tập viết, có khi chỉ một nét ngang hay xổ đứng, anh chấm ngọn bút lông đến khô cong đáy đĩa mực tàu mà vẫn chưa ưng ý. Sau một ngày bò lê bò càng để viết, bộ quần áo nâu anh mặc lem luốc đầy vết mực loang. Vợ chồng quan đốc thấy con chăm học như vậy thì mừng lắm. Quan đốc ông thì thầm bảo quan đốc bà, sau này nó sẽ làm to...

CHỐNG CHỌI(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
            Trên đời này hỏi còn ai khốn khổ hơn hắn. Hai chân cụt quá đầu gối. Tay phải cũng chẳng còn. Đã thế, hắn lại không có ai thân thích. Không tiền bạc. Không cửa nhà. Tất tần tật là con số không. Đôi lần hắn muốn chết quách cho xong một kiếp người. Chẳng thiếu gì cách chết. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn sợ chết. Đành chống chọi để sống. Sống lê lết khắp cái thành phố mênh mang, lạ lẫm, sớm nắng chiều mưa này. Chỉ bằng độc cách ăn xin thiên hạ.
            Trước một quán phở sớm nay, lúc người ta chưa mở cửa đón khách đã thấy hắn ngồi lù lù, như đống giẻ rách ngấm nước bởi trận mưa tầm tã. Cuộc vật vã kiếm ăn dưới nắng hè đổ lửa khiến hắn kiệt sức, dành bạ đâu nằm đấy. Hắn đã nằm dưới hiên quán phở này suốt cả đêm qua. Biết đoạn đường đến nơi trú ngụ chẳng bao xa, nhưng hắn không đủ sức lê thân trở về.

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Như là định mệnh(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm
Bà bước chân về đất Hà Nội những ngày cuối thu. Cảm giác xốn xang, ngỡ ngàng. Như có cả chút ngậm ngùi, xa xót, tủi cực của một người bị ruồng bỏ. Sống mũi cay cay, nước mắt bà chực trào ra. Đã mấy chục năm rồi còn gì. Kể từ cái ngày cuối cùng, bà đến chào tạm biệt người thày - người anh của bà, để theo chồng ra đi. Khi đó, đi đâu bà cũng chưa biết. Với những người không thuần dòng máu Việt - như chồng bà, phía trước, tương lai mờ mịt xa. Phía sau, chẳng có đường lùi. Đứng trước thày - người mà bà luôn kính trọng, ngưỡng mộ, bà bật khóc nức nở. Lẫn trong thổn thức, giọng bà yếu ớt: Chẳng biết em có còn được gặp thày?!

KIẾP MÙ LÒA(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
            Một năm trước đây, đúng vào ngày này tháng này, gã lại nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Thế là chấm dứt đoạn đời mù loà cơ cực, gã phải gánh chịu đằng đẵng gần hai mươi năm. Gã xúc động ôm chặt vợ một bên, con gái một bên. Cô con gái nay đã vào tuổi cập kê, gã mới lần đầu biết mặt. Gã tự hào thấy nó xinh đẹp vượt trội, chẳng khác gì mẹ nó ngày xưa. Song, niềm vui vượt trên tất cả là, từ nay gã lại có đôi mắt sáng để cầm bút vẽ. Gã sẽ vẽ thật nhiều để bù lại cái khoảng thời gian đã mất. Quan trọng hơn là, gã phải vẽ sao cho có những tác phẩm nổi tiếng để đời - như mong muốn của nhiều người thân quen. Cả gã cũng mong.
    *            *          *

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

MỘT NGÀY CHIẾN TRANH(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
            Quãng đời làm lính, chưa bao giờ hắn sợ hãi lo âu như lần này. Hắn cùng lũ đồng đội đều không ngờ phải đối đầu với một cuộc tấn công mãnh liệt và ào ạt đến thế. Bởi sự tin tưởng mù quáng vào hệ thống phòng ngự được đánh giá là bất khả xâm phạm. Ngoài vũ khí hiện đại ken dày đặc trong hầm hào bê tông cốt thép, các bãi mìn, còn cả một dòng sông chắn ngang trước mặt. Cần thiết nữa, sẽ có lực lượng pháo đài bay B52 yểm trợ bằng rải thảm bom xuống mục tiêu. Đối phương có tài thánh cũng không thể nào thắng cuộc.
            Vậy mà tuyến phòng ngự đã bị phá vỡ!