Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Đề dẫn Hội thảo: “Tác gia LỘNG CHƯƠNG VỚI NỀN VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM”(*)

TS. Nguyễn Thị Việt Nga
Chủ tịch Hội VHNT Hải Dương

            Kính thưa…………..
Kính thưa các vị đại biểu, khách quý!
Kính thưa các văn nghệ sỹ
TS. Nguyễn Thị Việt Nga
            Hải Dương - xứ Đông là mảnh đất văn hiến, là nơi được mệnh danh “địa linh nhân kiệt”, đời nào cũng sản sinh ra những hiền tài, tướng lĩnh đóng góp vào sự nghiệp dựng xây và bảo vệ quê hương đất nước.
            Riêng về lĩnh vực văn hóa, văn học nghệ thuật, xứ Đông tự hào là “chiếng chèo Đông”, là nơi xuất hiện biết bao danh nhân, bao tác gia lừng lẫy từ  những ngày đầu dựng nước cho đến hôm nay; là nơi tìm đến, nơi dừng chân, khơi gợi cảm hứng của biết bao tao nhân mặc khách… để lại cho dân tộc những sáng tác VHNT bất hủ.
            Nhà văn, nhà viết kịch Lộng Chương, một người con của quê hương Hải Dương đã tiếp thu trọn vẹn những trầm tích, những tinh hoa văn hóa đất mẹ xứ Đông để rồi những tinh hoa, trầm tích ấy được phát tích rực rỡ trong suốt cuộc đời hoạt động văn học nghệ thuật của ông.
            Tính đến nay, nhà văn, nhà viết kịch Lộng Chương đã rời xa dương thế 11 năm tròn, nhưng giá trị những tác phẩm ông để lại cho đời, sau khi ông khuất bóng dường như càng rực rỡ hơn. Thời gian nhiều khi là thước đo chân xác nhất đối với giá trị những tác phẩm văn học nghệ thuật. Thời gian sẽ khiến những tác phẩm hời hợt, nông cạn nhanh chóng bị chìm vào quên lãng và ngược lại, càng làm những tác phẩm đích thực, có giá trị to lớn tỏa sáng hơn.
            Hôm nay, ngày 11/9/2014, trong tiết trời mùa thu mát mẻ, trong không khí sôi nổi của những ngày tháng 9 đầy ý nghĩa, Hội VHNT tỉnh Hải Dương long trọng tổ chức Hội thảo: “Tác gia Lộng Chương với nền VHNT Việt Nam”.
            Hội thảo thông qua những tham luận và những ý kiến sẽ một lần nữa khẳng định những đóng góp to lớn của nhà văn, nhà viết kịch Lộng Chương vào nền VHNT hiện đại Việt Nam. Những đóng góp đó đã được ghi nhận bằng giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt 2)  về VHNT mà ông vinh dự được đón nhận năm 2000.
            Hội thảo sẽ khơi dậy lòng tự hào của mỗi văn nghệ sỹ, mỗi người dân Hải Dương về truyền thống văn hiến của quê hương và những người con quê hương đã làm rạng danh quê cha đất tổ.
Hội thảo sẽ giúp các văn nghệ sỹ Hải Dương, đặc biệt là những tác giả, đạo diễn sân khấu học hỏi thêm từ cây bút bậc thầy Lộng Chương những điều cần thiết cho nghề nghiệp của mình.
Hội thảo còn làm rõ những phẩm chất đáng trọng của con người nghệ sỹ, con người đời thường Lộng Chương. Có thể nói, ông không những là một TÀI NĂNG LỚN mà còn là một NHÂN CÁCH LỚN, như lời khẳng định của nhà văn Hữu Thỉnh, Chủ tịch Ủy ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam: “Bác Lộng Chương có một nhân cách văn hóa cao đẹp, khoan dung độ lượng và trong sáng. Nhân cách của người nghệ sỹ Lộng Chương mãi mãi là tấm gương cao quý, tốt đẹp cho mọi thế hệ các nghệ sỹ noi theo”.
Hội thảo cũng nhằm đề xuất những hình thức ghi nhận tài năng, nhân cách cao đẹp, sự đóng góp to lớn của nhà văn, nhà viết kịch Lộng Chương đối với nền VHNT của đất nước ở ngay trên chính mảnh đất Hải Dương, nơi quê cha đất tổ của ông. Đó cũng là sự tri ân thiết thực nhất của thế hệ hôm nay đối với các bậc tiền nhân có nhiều công lao trong sự phát triển chung của quê hương, đất nước.
Với tất cả những ý nghĩa cao đẹp ấy, chúng tôi hy vọng và tin tưởng rằng hội thảo sẽ thành công rực rỡ!
Xin trân trọng cảm ơn!

(*) Hội thảo tổ chức ngày 11/9/2014 tại trụ sở Hội Văn học Nghệ thuật Hải Dương




Hội thảo "Tác gia LỘNG CHƯƠNG VỚI NỀN VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM"(*)

Hội thảo bắt đầu lúc 8h thứ Năm, ngày 11 tháng 9 năm 2014 tại Hội trường tầng 4 - Trụ sở Hội VHNT tỉnh Hải Dương
Thực hiện ý kiến chỉ đạo của UBND tỉnh Hải Dương tại Công văn số 1592/UBND-VP, ngày 22 tháng 8 năm 2014, nhằm đánh giá và tôn vinh những đóng góp của nhà văn, nhà viết kịch Lộng Chương đối với sự nghiệp văn học nghệ thuật Việt Nam nói chung và tỉnh Hải Dương nói riêng, tạo tiền đề để các cơ quan chức năng xem xét lấy tên ông đặt tên đường thuộc thành phố Hải Dương, Thường trực Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hải Dương đã tổ chức Hội thảo "Những đóng góp của Tác giả Lộng Chương trong nền văn học nghệ thuật Việt Nam hiện đại" tại tỉnh Hải Dương.

NSƯT Lê Chức, Phó Chủ tịch thường trực Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, đại diện lãnh đạo Hội tham dự hội thảo.

Một số hình ảnh Hội thảo
Nhà văn Kim Cuông, Phó Chủ tịch thường trực 
Ủy ban Liên hiệp toàn quốc các Hội VHNTVN

Ông Nguyễn Văn Quế, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương 

NSƯT Lê Chức, Phó chủ tịch thường trực Hội cùng các
Đại biểu tham dự Hội thảo
 Hội NSSKVN
(*) Tạp chí Sân khấu 

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

HỘI THỀ(*) - (Tiếp theo và hết)

   Hay là ĐƯỜNG ĐẠI NGHĨA       
  Chèo - Kỷ niệm 600 năm sinh Nguyễn Trãi           
Đường lên Côn Sơn
                                                 
                                      CẢNH BỐN
                                       HỘI THỀ

                                    Màn nhì mở
Một khung cảnh quèn cao rừng nghiến rừng lim.
Lê Sát và Lê Ngân, vuông vức dáng người, rắn đanh khuôn mặt, tay rìu, tay cuốc, từ quèn cao xuất hiện.

Lê Sát: Bụi cát lầm vai áo
              Mồ hôi đẫm ngang lưng
              Rừng Lam Sơn phá núi dựng quân doanh
              Buổi dấy nghĩa những đêm mong ngày đợi!
Lê Ngân: Anh Lê Sát này…
                  Anh lúc nào cũng bừng bừng như lửa cháy
                  Phải yên lòng để Chủ soái lo toan…
                  Đánh giặc không phải chỉ cần có tướng có quân   
                  Mà còn phải có mưu thần tài giỏi!

HỘI THỀ(*) - (Tiếp theo)

 Hay là ĐƯỜNG ĐẠI NGHĨA
Chèo - Kỷ niệm 600 năm sinh Nguyễn Trãi
Đường lên Côn Sơn

CẢNH BA
HƯỚNG NGHĨA

Màn nhì mở: Cảnh Côn Sơn, tùng trúc xanh rậm, đường quèn bậc đá rêu phong, cây dại hoang vu…
(Tiểu Đồng vác bó cành tùng, tay xách xâu măng trúc, đến bậc đá lên quèn đứng lại, hạ bó củi và xâu măng xuống, gạt mồ hôi trán).

Tiểu Đồng:
Vỉa Hồi tiếu
            Qua non nhặt mấy cành tùng
Đem về làm củi nấu bát canh măng rừng để thầy xơi!
Nói
Ối dà!
            Leo mấy cái quèn mà toát cả mồ hôi
            Thế mới hay kiếm được miếng ăn quả là vất vả!
            Tôi là Tiểu Đồng cháu ông Giám mã
            Được đi theo thầy, thoáng đã ba năm.

ÔNG - NÀNG VÀ HẮN(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm 
            Thế là ông đã về hưu. Về hưu ở tuổi năm bảy. Về hưu khi sức còn đang sung mãn. Về hưu mà ngòi bút của ông vẫn tràn trề sinh lực. Về hưu bởi chính cái đề án ông đã đề xướng. Và ông đã toại nguyện.
            Hồi đó, ngay sau khi trình lên cấp trên bản đề án cải tổ lại bộ máy cơ quan, cũng là lúc ông vô tình tạo ra một phe đông đảo đối đầu với chính mình. Bản đề án là tiếng sét làm đau đầu các nhà lãnh đạo ngành. Làm nghiêng ngả cái quan niệm cổ hủ, lạc hậu ngự trị lâu đời trong đầu các nhà quản lý về cách thức tổ chức bộ máy của một tờ báo. Ông mạnh dạn đề nghị giảm biên chế, từ gần ba chục nhân mạng xuống chỉ còn không quá bảy người, thu gọn phòng ban, chấn chỉnh lại cơ cấu theo yêu cầu kiêm nhiệm, với tinh thần "việc tìm người".

SAO MẸ KHÔNG CỐ SỐNG TRĂM NĂM?(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học 
          
Xóm Hèo có gần 100 năm rồi. Vậy mà đến giữa năm 2000 người dân mới thấy xe ô tô chạy về tận nơi. Những ba xe mới khự. Ba xe, ba tài xế. Chở bốn vị quan chức, gồm: hai sĩ quan quân đội, một đại diện thuộc sở Lao động Thương binh và Xã hội, một Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện. Thấy xe ô tô cấp trên, Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân xã vội chạy ra nghênh đón. Ông cứ suýt xoa: "Các anh đến địa phương chúng tôi thật là vất vả. Ấy là ngày hôm qua, chúng tôi phải cấp tốc cử hàng chục người sửa đường thì xe mới về được đấy ạ!". Phó chủ tịch huyện huơ huơ tay: "Không sao... không sao! Cái chính là công việc!". Phải. Các vị về xóm Hèo là để làm lễ bàn giao nhà tình nghĩa cho Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

HỘI THỀ(*) - (Tiếp theo)

                 
Đường lên Côn Sơn
  Hay là ĐƯỜNG ĐẠI NGHĨA       
             Chèo - Kỷ niệm 600 năm sinh Nguyễn Trãi    

                           CẢNH HAI
                        MUA CHUỘC

 Màn nhì mở: Cảnh trong ngục đêm tàn.

Nguyễn Trãi:
Ngâm
Gió thoảng vời xa tiếng oán hờn
            Ngục tù thôi thúc chí vân lung
            Hai vai trĩu nặng thù chưa trả
            Đêm lại canh tàn rạng núi sông.
            Tôi tuân mệnh cha già, Đông Quan trở lại
            Nuôi chí tiêm cừu tụ hội lòng dân
            Đánh đuổi quân thù giành lại non sông
            Chữ hiếu không tròn, chữ trung phải vẹn…
Đường dấy nghĩa có thành có biến
Lẽ xưa nay đâu phải chuyện bất ngờ

HỘI THỀ(*)

       
Đường lên Côn Sơn
 Hay là ĐƯỜNG ĐẠI NGHĨA
  Chèo - Kỷ niệm 600 năm sinh Nguyễn Trãi
                            
                                   Nhân vật

Đao phủ
Lính Minh
Trương Phụ
Nguyễn Trãi
Ngọc Khanh
Hoàng Phúc
Những người bị tử hình
Giám mã
Tiểu Đồng

  ĐỒNG CA GIỮ NƯỚC 
Lương Nhữ Hốt
Lính 1
Lính 2
Trần Nguyên Hãn
Lê Sát
Lê Ngân
Lê Thạch
Lê Lợi
   
Dân Việt Nam bất khuất
Nước Việt Nam anh hùng
Riêng trời Nam một cõi non sông
Đã từng chôn sống lũ cuồng chinh xâm lược
Kẻ nào đó vội quên bài học trước
Thì vạ sau sẽ rầm rập đuổi sau lưng!

Bảo cho bè lũ Bắc Kinh
Tổ tiên bay đã vùi thây chốn này!

ĐẦU ÔNG... BƯỚU?

 (Trong đợt không quân Mỹ đánh bom cuồng loạn miền Bắc, cũng là
 đợt mình qua Kinh Bắc "bất phong lưu” dựng cho 2 Đoàn
 nghệ  thuật địa phương vở chèo "Gái  sông Cầu” và kịch
"Nắng thu”. Một hôm ra chợ Bịu cắt tóc quán thợ "trái tay" -
 anh công nhân cơ khí nghỉ việc hưởng lương tối thiểu.
Thoáng sau mái tóc Nghệ sĩ của mình đã bị xén tròn như  chiếc
 mũ nồi. Anh thợ cắt tóc:“Thưa, đầu bác có bướu, khó cắt lắm!...”)

                                 Đến Bịu mới hay đầu ông bướu
                                 Hèn chi ông bướng… nhưng không đểu!
                                 Ông bướng nên ông mới đếch to
                                 Giá đểu thì ông đã đi kiệu!…
       VI. 72

CÁCH... CHI MÔ

                                                            (Cảnh sơ tán tránh bom Mỹ)

                                                I
                        Thằng ngự xe hơi hốc miệng cười
                        Đứa còng lưng đạp hộc máu tươi
                        Chạy giặc thời ni mà vẫn rứa
                        "Cách… cách" chi mô? Đéo mẹ đời!

                                                II
                        Chạy giặc ô tô, chạy giặc đời
                        Chung qui vẫn đứa thứ dân toi.
                        Lời Thánh "vui sau"… chừng mỡ lấp
                        Cách mạng… làm quan cũng rứa thôi!
                                                                                     VI. 72

       (*) Thơ "Ta - Bạn & Đời", Nxb Hội Nhà văn, 2013.