Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

NGÀY XƯA ƠI!(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm 

 Giờ nếu ai cho Phương một trăm điều ước, Phương chỉ cần một: thoát khỏi cảnh cô đơn quạnh quẽ trong mấy năm nay. Gần ba chục năm trời đã trôi qua, kể từ khi Phương lấy chồng lần đầu. Trong gần ba chục năm ấy, hai lần Phương đắm "đò"! Xen lẫn có cả những chuyến đò "tạt ngang, tạt ngửa". Nay, vẫn chỉ mình Phương với những trống trải vô duyên. Qua mảnh gương soi, Phương nhìn thấy khuôn mặt thon gọn đã hằn rõ những vết nhăn nơi khoé mép. Hai bên má chảy xệ. Đôi môi hơi dày có đường viền cắn chỉ chẳng còn được tươi tắn như xưa.

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

BỨC THƯ ĐỂ LẠI(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
      Trường trở về nhà sau những năm ở trại giáo dưỡng. Khi đi trại, nó còn là đứa trẻ vị thành niên, nay đã vào tuổi người lớn hẳn hoi. Ông Thường nửa mừng nửa lo, đón con bằng một lời khuyên: "Từ nay chịu khó tu chí để mà nên người!". Không hiểu sao khi ấy nó "vâng" một tiếng có vẻ hững hờ. Sự hững hờ khiến người bố nghĩ rằng, nó chưa hẳn nguôi giận ông. Bởi chính ông đã hạ bút ký cam kết với công an để tống nó đi trại giáo dưỡng. Nơi ấy xưa nay không chỉ riêng nó coi là chốn lao tù. Mà cảnh tù xứ mình, chỉ nghe kể cũng đủ sợ vãi đái ra quần. Nhưng phải thế - ông Thường nghĩ - phải bắt nó và tất cả những kẻ vô lương bất trị đương đầu với cảnh sống khốn khổ khốn nạn, may ra chúng mới tỉnh ngộ, để trở lại làm người tử tế. Chứ ông thì hoàn toàn bất lực trước cậu con trai rồi.

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

HAI DÊ(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
            Hai Dê là cái tên do đám tù đặt cho hắn. Bởi với hắn, làm tình là nhu cầu bức thiết hằng ngày. Một đêm hắn dám nhận thách đố xơi sáu đứa con gái. Mà chơi  như giã giò, thình thịch tới nơi tới chốn nhé. Đến nỗi cô nàng nào cũng mệt rã rời tơi tả, lè lưỡi, lắc đầu. Còn Hai Dê vẫn tươi tỉnh phởn phơ, sẵn sàng nhào vào những cuộc thách đố khác với niềm tin thắng cuộc. Không thắng, bọn gái đĩ chẳng chịu hiến không "vốn tự có" của mình. Để thua, hắn phải trả gấp đôi số tiền theo thông lệ, thế có mà cháy túi. Cháy túi - hắn nói - phạt dạ dày thì được, nhịn L. đéo xong. Khi biết Hai Dê quá trường sức, sau này những cuộc thách đố làm tình với hắn hoạ hoằn mới xảy ra. Tuy nhiên, cảnh mua bán dâm trong tù vẫn cứ tiếp diễn luôn luôn. Cả khi trại tù thực thi một loạt biện pháp nhằm cách ly đám tù nam nữ, cũng không thể chặn đứng việc họ làm tình với nhau. Hai Dê bạo miệng phản ứng: Chặn đứng thế đéo nào được. Được thì, cánh đàn ông mình chỉ còn cách chặt cu thôi!

Cuộc đời đáng yêu!(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm

            Mỹ Hoa nằm đưa mắt nhìn chong chong lên trần nhà. Trần nhà và những bức tường xung quanh, chỉ một màu trắng toát. Hình như bệnh viện vừa mới quét vôi lại. Cả những tấm ga trải giường nữa, cũng trắng. Sao trắng đến thế? Cái màu trắng lành lạnh, rờn rợn, đầy vẻ đơn côi, bao bọc quanh Hoa! Thế là thần chết chẳng đón được Hoa đi. Những tưởng rằng, chuẩn bị cho cuộc du ngoạn vào cõi thinh không như thế thì còn ai có thể cản được Hoa. Vậy mà, giờ Hoa vẫn nằm đây. Nằm đây sau nửa ngày mê man, vật vã. Vật vã trong sự cuống cuồng lo âu của cha mẹ - không như thái độ hờ hững hàng ngày của họ. Trong sự tất bật nhưng lạnh lùng của các y, bác sĩ. Họ phải làm nhiệm vụ cứu người. Đúng hơn là, cứu cái sự sống của một người không muốn sống. Rất có thể một ai đó trong số y, bác sĩ đã nghĩ: Không muốn sống thì để chết quách đi cho cuộc đời rảnh nợ! Cứu mà làm gì một con người đã không còn yêu cuộc sống...

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Làm người tử tế khó lắm!(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm

 Bà nội bảo nó, suốt đời bà không đi lễ chùa. Bà quan niệm, Phật tại tâm, tu tại gia. Quanh năm, vào dịp đầu xuân, bà có đến cửa chùa cũng chỉ để vãn cảnh, ngắm trời đất cho lòng thư thái. Ông nội khuyên nó, làm một gã đàn ông, phải biết đội trời đạp đất, sống vì công bằng và lẽ phải. Đừng bao giờ đi bằng đầu gối. Nếu có đói cũng phải biết ngẩng cao đầu nén chịu, đừng vì miếng ăn mà đánh mất nhân cách của mình. Bà nó suốt đời không biết nói dối một câu. Thậm chí, nếu cần nói không đúng sự thật để cho sự việc tốt đẹp hơn, bà vẫn thấy như mình có tội. Mấy kẻ có quyền hợm mình tỉ tê, vuốt ve ông nó, mong được chấp nhận làm ngơ những điều sai trái mà chúng phạm phải. Nhưng ông đã ngạo mạn bước qua mà không hề nghĩ đến việc mình có thể bị trù dập. Nó nghe kể, bà nội là gái Kinh bắc. Con cả một quan đầu tỉnh có học. Quan đầu tỉnh sống chính trực, thương dân. Năm đói Ất Dậu, mỗi sáng quan cho gia nhân nấu một nồi cháo lớn, cứu độ những kẻ lâm cảnh hàn vi. Biết được sự việc ấy, mấy tên quan tham cùng thời vu cho cụ ủng hộ Việt Minh, nên chốn lao tù là nơi kết cục cụ phải vào ngồi. Song không tìm được thêm chứng cứ gì, chúng đành tha bổng cụ sau hơn một năm giam giữ. Ra tù, cụ bỏ về quê sống nốt quãng đời còn lại. Bà nó không được học cao, nhưng tứ đức ở bà, gái Kinh bắc chẳng mấy ai sánh kịp. Ông nội nó cũng là con trai cả một nhà tư sản lớn ở Hà Nội, chuyên buôn bán những sản vật quý của rừng như sâm, nhung, quế, hồi...

ĐỔI ĐỜI(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
Vậy là nàng đã chắc chắn làm chủ ngôi biệt thự sang trọng ấy. Tại sổ hồng sổ đỏ chứng nhận quyền sử dụng nhà đất, duy nhất có tên nàng. Lại nữa, trong tay nàng còn một tài khoản hơn tám tý đồng. Số tài sản này chưa to đối với nhiều đại gia, nhưng là điều không dám mơ tưởng trong ý nghĩ của hầu hết người dân đất nước khốn khó mình. Vậy là từ nay nàng khỏi phải lăn tăn bởi sự mưu sinh cơm áo.
Đến ở ngôi biệt thự, nàng mau chóng làm quen với cảnh sống đơn độc chẳng mấy khó khăn. Hằng ngày ngoài việc chăm sóc bản thân, nàng không còn phải hầu hạ ai. Tuy vậy, nàng cũng không mảy may nghĩ đến sở thích là những chuyến đi chơi xa chơi gần. Việc thăm mẹ ở quê thì khoan được rồi. Sức khỏe bà nay đã phục hồi, nhờ có thuốc thang nàng gửi về chữa trị kịp thời. Điều nàng chờ đợi lúc này là cái giấy kết hôn. Chờ đợi song không quá sốt ruột, bởi nàng chắc tin ở lão. Lão cần có đứa con trai. Nay đứa con trai ấy đang trong bụng nàng đây này.

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

ĐƯỜNG VỀ CÕI NIẾT BÀN(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học  
Sáng hôm ấy, chú Kiển lôi mười hai đứa chúng tôi từ trong giàn lạnh ra, xếp vào hai cái hòm gỗ gọi là quan tài. Đáy quan tài được rải lớp cỏ khô, để hút ẩm và chống hôi. Trên lớp cỏ là tấm vải trắng tinh. Sau khi xếp chỗ cho từng đứa, chú đắp cho chúng tôi một tấm vải khác, cũng màu trắng tinh. Rồi chú đậy nắp quan tài, dùng đinh chốt chặt lại. Khi cả hai chiếc quan tài được đưa vào nơi trực chờ bàn giao, chú lặng lẽ đốt ba nén hương tiễn biệt chúng tôi. Chú nói bằng giọng tiếc thương bùi ngùi: "Thay mặt bố mẹ các cháu, cùng tất cả các bác các cô các chú trong bệnh viện phụ sản, chú cầu mong các cháu được an lành may mắn trên đường về cõi niết bàn vĩnh viễn!"

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

GÃ SI TÌNH BẤT TỬ(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm           

 Vậy là gã được lưu danh sử sách. Lưu danh cho muôn đời sau. Sướng thật. Sướng quá đi chứ. Ai cũng một lần chết. Chết như gã, đáng để chết lắm. Người ta bảo, cuộc sống chỉ là đoạn đời gửi gắm. Đã gửi gắm thì thật tạm bợ, ngắn ngủi, chông chênh... Còn để được vĩnh cửu phải đến khi thác về cơ. Mà khi thác đi, vẫn để lại được tiếng tăm trên dương cõi thì sự vĩnh cửu càng đáng giá ngàn vàng. Cái chết của gã, ra chết!
Hai cây bạch đàn thì thầm với nhau như vậy, sau khi nghe gã nằm dưới mộ kể lại cuộc ra đi về cõi vĩnh hằng của mình. Chúng vừa được người ta đưa đến nghĩa trang này hôm qua. Thời gian trước đây, chúng còn ở cùng với lũ bạn tại một vườn ươm bạch đàn. Ở đó, bạn bè của chúng đông lắm. Có tới vài chục ngàn đứa. Chúng được đánh số để người ta dễ dàng quản lý và khai thác sử dụng. Mỗi lần, để phục vụ cho mục đích gì đó cần đến sự có mặt của chúng, người quản lý lại dóng lên những con số - tên của từng đứa, để đưa đi. Khi chia tay, cả lũ hay khóc lắm. Quanh năm chúng xum vầy thân thiết với nhau, tự dưng người ta cứ tỉa dần chúng đi. Nên chúng đau lòng. Càng đau lòng hơn nữa vì biết chẳng thể chống lại. Chúng hiểu, cuộc sống của chúng phụ thuộc vào những thế lực mạnh... Hôm chia tay lũ bạn, hai cây bạch đàn khóc đỏ cả mắt. Chúng lăn lộn, nghiêng ngả trên thùng chiếc ô tô tải đang lăn bánh, khắc khoải nhìn lại lần cuối, nơi chúng được sinh ra và lớn lên cùng bao bạn hữu. Chúng cũng đã cố đưa mắt ghi lại hình ảnh những người đã ươm hạt và sinh ra chúng. Ôi, những bà mẹ trẻ với đôi bàn tay chai sạn nhưng rất đỗi dịu dàng, ấm áp. Thế là từ nay, chúng con rơi vào cuộc ly biệt vĩnh viễn với các Mẹ. Ngàn lần xin các Mẹ tha thứ cho sự bất hiếu vô cùng này!

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

ÁM ẢNH(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
           Tên cúng cơm của bà là Hiên - Nguyễn Thị Hiên. Nhưng khoảng mười năm nay, người làng Vũ không ai gọi tên ấy nữa. Họ gọi là Bà Già Điên. Bà điên thật. Điên từ khi mọi người còn gọi bà là chị Hiên cô Hiên, hoặc gọi tên chồng: chị Hoàn cô Hoàn cơ. Được cái là, chưa một lần Bà Già Điên tỏ ra khó chịu với cách gọi ấy. Thì tớ điên thật mà lỵ! - vào lúc tỉnh cơn, bà từng toét miệng cười nói thế. Về phía dân làng, tuy gọi vậy nhưng với tấm lòng đầy cảm thông trìu mến Bà Già Điên. Sớm tối, nhiều người trong xóm, có cả các cụ khoẻ chân mạnh tay, vẫn hay lui tới trò chuyện, và đỡ đần bà những khi trái gió trở trời. Mọi người đều biết, khi cơn điên nặng trong bà bốc lên thì đừng có can ngăn. Can ngăn chẳng những không nổi mà đâm rách việc. Lúc ấy bà sẵn sàng chống trả bằng bất kỳ cái gì vơ được ở xung quanh.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

KÝ ỨC MỘT THỜI(*)

             Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm
          Mẹ sinh tôi vào một ngày cuối năm. Năm con dê. Sau này khi thấy cuộc sống của tôi chật vật, mọi người bảo, sinh vào ngày ấy đói là phải. Cuối năm là mùa đông lạnh giá, làm gì có cỏ mọc. Cỏ không mọc thì dê lấy gì để ăn. Tôi tặc lưỡi. Cả đất nước này đói, chứ đâu riêng mình. Nói bừa nói ẩu để tự an ủi. Chứ ngẫm kỹ, hình như không phải. Quanh tôi, có thấy ai kêu đói đâu. Hay là, hoặc họ không đói thật, hoặc họ giấu cái đói của họ giỏi quá…
            Cha nuôi mẹ và chúng tôi bằng ngòi bút. Tức, cha đã bán những thứ mình viết ra để có tiền. Quanh năm suốt tháng, tôi thấy cha nghiêng nghiêng mái đầu trên chiếc bàn cũ mọt. Khi còn bé tẹo, nghe mẹ bảo, cha đang mài óc kiếm tiền đấy. Tôi băn khoăn không hiểu. Sao óc lại mài được? Óc nằm ở trong hộp sọ. Hộp sọ chính là xương của đầu nằm trên cổ. Đó là một thứ mềm mềm, nhão nhão, chứa đầy những dây rợ hồng hồng vẽ trong sách giáo khoa của chị gái. Thế mà lại mài được. Hồi bé, chúng tôi hay mài những viên đá cứng thành hình tròn tròn để chơi bắn bi. Có khi cả tuần mới mài xong một hòn rồi đem so với nhau, bi của đứa nào tròn hơn. Thế mà cha lại đem óc mài thì thật lạ. Chắc đau lắm. Mẹ phì cười, cốc nhẹ đầu tôi. Ngốc ạ. Con phải hiểu, khi suy nghĩ những dây thần kinh sẽ yếu đi không còn khả năng làm việc nữa. Tức là không còn nguyên vẹn nữa. Coi như là nó bị mài mòn. Hiểu chưa nào? À ra vậy. Ngôn ngữ của mẹ thay đổi xoành xoạch. Lúc khác mẹ lại bảo cha làm việc là nạo đầu nạo óc. Là è đầu è cổ. Là nôn ruột nôn gan. Với tôi khi đó, nghe chỉ thấy là lạ. Và chắc chắn chẳng bao giờ hiểu được, đó là công việc khổ sai của người cầm bút.