Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

CON ĐIẾM(*)

           Truyện ngắn Giang Trung Học
Ảnh minh họa 
Nhìn đồng hồ tay, em thấy trễ giờ. Vội đặt hoa trái lên ban thờ, em thắp nhang, cúi đầu lặng lẽ, tưởng nhớ ngày cha mẹ qua đời.
            Đúng ngày này tròn sáu năm trước, lính thuỷ đánh bộ Mỹ mở cuộc vây quét triệt hạ cái xóm nhỏ quê em. Vì theo chúng thì, Cộng quân đã mấy lần xuất kích từ đây, gây tổn thất lớn cho phía liên quân Mỹ và Chính phủ Cộng hoà. Sớm hôm ấy, lúc đất trời với biển còn dày đặc sương giăng, lính Mỹ đã bu đặc cả bốn bề xóm vạn chài. Người đầu tiên chạm trán giặc chính là cha em, khi ông giữ thói quen ra tập thể dục trên bãi biển vào giờ này. Loạt đạn liên thanh khởi trận liền xả thẳng vào ông. Tức thời các loại súng lớn súng nhỏ đồng loạt gầm vang, trút lửa đạn xuống mục tiêu.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

Khai bút Ất Sửu(*)

Ảnh minh họa
         Rồng rắn qua rồi, đến ngựa trâu
                        Một bầy lục súc cắn đuôi nhau.
                        Đèn cù quay tít mù thiên địa
                        Reo rắc bao nhiêu nỗi thảm sầu!

Thiên cơ, thiên vận… suy, suy thịnh
Suy thịnh do trời, ai biết đâu.
                                                                 Vận suy muôn thuở cùng đinh chịu
                                                                 Thời thịnh, tranh công… húc chết nhau!
                                                                                                                       Xuân Trâu,1.1985

(*) Thơ "Ta - Bạn & Đời", Nxb Hội Nhà văn, 2013.


Một thời để nhớ(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm
Tôi và hắn đã gặp lại nhau. Đột ngột giống như khi chia tay vậy!
          Thế mà cũng đã một phần tư thế kỷ trôi qua.
          Hắn, một vợ, một con, đủ đầy, êm ấm.
          Tôi, cô đơn, chấp chới một mình cõi phù du văn chương lãng mạn.
          Hắn, đàng hoàng, đĩnh đạc, đương kim giám đốc một công ty đang ăn nên làm ra.
          Tôi, lận đận, long đong hết tờ báo còm cõi nọ đến nhà xuất bản xập xệ kia.
          Hắn, với dáng vẻ một con người đàng hoàng, tư thế lắm.
          Còn tôi, chẳng có lời bình nào nghe cho dễ chịu. Thôi, chẳng nói ra thì hơn!
          Nghĩa là, hai đứa chúng tôi - hai đầu xa thẳm!

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

Giải pháp nửa vời - doanh nghiệp sắp xếp lại còn ít(*)

      
Theo Báo cáo của Ban Đổi mới và Phát triển doanh nghiệp Thành phố (Ban ĐM&PTDNTP) Hà Nội, trong 8 tháng đầu năm 2005, số lượng doanh nghiệp đã sắp xếp đạt thấp; chỉ bằng 37,7% kế hoạch được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Nguyên nhân được chỉ ra là: còn nhiều khó khăn vướng mắc trong việc áp dụng chính sách mới về cổ phần hoá; về xử lý tồn tại tài chính và tài sản chuyển giao, đặc biệt là vấn đề đất đai, nhà xưởng…
            Chờ… xem… cùng rút kinh nghiệm
            Nghị định 187/2004/NĐ-CP có nhiều nội dung mới về xác định giá trị quyền sử dụng đất, xác định giá khởi điểm cổ phần chào bán, cơ cấu cổ phần bán đấu giá công khai, cổ phần ưu đãi cho người lao động theo giá đấu thành công bình quân… nên không ít doanh nghiệp có tâm lý chờ đợi để “xem” những doanh nghiệp đi trước làm như thế nào, mới “học tập rút kinh nghiệm”. Xem ra đây là việc rất dễ hiểu, bởi việc xác định những giá trị đó đúng hay không đều liên quan rất thiết thân đến quyền lợi của mỗi cá nhân người lao động. Cùng với đó là việc xử lý tồn tại tài chính trước khi xác định giá trị doanh nghiệp cũng không dễ. Bởi ở nhiều doanh nghiệp trước nay, lưu trữ hồ sơ chứng từ không thành nền nếp, không đầy đủ thậm chí thất lạc do những cá nhân liên quan đã nghỉ hưu hoặc chuyển công tác… là tình trạng phổ biến. Chính vì thế, tuy “trên” đã có chỉ đạo “dưới” – là các doanh nghiệp, phải xử lý tồn tại tài chính xong trong năm 2004, nhưng tới nay đã qua 1 năm mới có Cty Thiết bị kỹ thuật điện Hà Nội thực hiện xong.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Đừng “đẽo cày giữa đường”(*)

Ảnh minh họa
Nhằm mục tiêu tiết kiệm, chống lãng phí, Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đã đề nghị các sở GD&ĐT chỉ đạo các phòng Giáo dục, các trường và các cơ sở giáo dục tuyên truyền vận động phụ huynh và học sinh sử dụng lại sách giáo khoa cũ. Đây thực sự là một chủ trương đúng, góp phần giảm tải gánh nặng chi phí cho các gia đình nghèo trong bối cảnh giá cả leo thang và lạm phát gia tăng.
Tuy nhiên, cách đây không lâu, trước thực trạng sa sút của ngành Giáo dục, Bộ GD&ĐT đã quyết định triển khai kế hoạch rà soát, đánh giá lại chương trình và nội dung của bộ sách giáo khoa hiện hành (CT-SGK). Đối tượng tham gia đánh giá CT-SGK là tất cả giáo viên và học sinh của 64 tỉnh thành, từ lớp 1 đến lớp 12. Bên cạnh đó, Hội Cựu giáo chức, Hội Khuyến học, Liên hiệp các hội KHKT Việt Nam cũng tham gia độc lập đánh giá.

NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC ĐỜI(*)

Truyện ngắn Giang Trung Học
            Đã trở thành lệ, cứ đúng ngày 27/7 là bà lão lại dọn dẹp bàn thờ thật sạch sẽ, rồi bày hoa trái, thắp đèn nhang tưởng niệm chồng con. Lệ này khởi ra vào cái năm chồng bà được công nhận liệt sĩ, khi hai miền Bắc Nam thống nhất đã gần mười năm.
            Đối với bà, để được nhận tấm bằng Tổ quốc ghi công cho chồng sao mà vất vả quá chừng. Phải bao nhiêu lần viết đơn đề nghị chính quyền. Và ngược xuôi tìm người xác nhận chứng minh quá trình hoạt động cách mạng của ông. Biết rằng ông ấy không còn sống, thì chẳng có thiết thứ gì ở cõi trần này; thế nhưng bà cần làm rõ trắng đen phải trái. Nếu không, oan ức sẽ tiếp tục dội xuống đầu bà cho đến lúc chết. Chết cũng chưa sạch nỗi oan.
            Thà cứ rõ rành như thằng con trai bà, nó là lính ngụy nên mẹ phải đeo tai tiếng. Sao người đời chẳng có phân biệt rạch ròi, để nó chịu oan. Bà cũng chịu oan. Nó bị cưỡng ép đi lính, chứ đâu thuộc đám ác ôn. Mà nào nó đã bắn giết ai đâu. Làm lính trong vòng có nửa năm trời, lần đầu bị lùa ra trận, chết luôn trên đường hành quân.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Hương hồn Cha Mẹ chắc chắn hài lòng!

Vợ chồng Gái út cùng 2 bạn Thu (Trái cùng) và Liên -
cán bộ phòng Sưu tầm TTLT QG III
Hôm nay Rể út và Gái út của Cha Mẹ đến Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III.
Bước chân ra khỏi nhà lúc 9h00. Qua 2 lần buýt, đi bộ khoảng 1 km, là chúng con tới nơi cần đến. Tuy nhiên, cũng mất hơn 1 giờ mới tới được. Buýt Nhà nước mà Cha! Nhưng với chúng con, mọi sự bây giờ đều bình thường; Rể của Cha nói: Cứ coi là một cuộc dạo chơi, mọi sự sẽ nhẹ nhõm. Cha thấy Rể của Cha được không? Hì…
Hà Nội hôm nay không rét lắm, nhưng gió. Gió nhiều làm cho cảm giác lạnh hơn.
Chúng con đã được tận mắt chứng kiến nơi mà hồn cốt tinh anh của Cha sẽ tồn tại dài lâu nơi dương thế. Chúng con thật sự yên tâm rồi, thưa Cha!
Vì vậy, trên đường về, dù gió, dù rét, chúng con đều thấy thật ấm lòng, Cha ạ.
Khi Cha còn sống, Mẹ luôn là người sắp xếp, giữ gìn sạch sẽ những tác phẩm gan ruột của Cha. Nay Cha và Mẹ đều không còn; vợ chồng con đã, đang và sẽ cố gắng bảo tồn thật tốt những gì Mẹ đã tiếp sức cho Cha trong suốt cuộc đời!

Hương hồn Cha Mẹ chắc chắn linh anh, sẽ rất hài lòng với việc làm của chúng con; nhất là với Rể út của Cha Mẹ, đúng không ạ! 
Rể út tại Kho Lưu trữ
Gái út cùng 2 bạn Thu (Trái) và Liên 

 Hồ sơ của Cha

 Hồ sơ của Cha

 Hồ sơ của Cha

Rể út cùng các bạn TTLT QG III (Từ trái: Liên, Thu, Thủy)

BÓNG TRE LÀNG KHUẤT LẤP(*)

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm
Gã hi hí cười. Vừa cười gã vừa chạy vào bếp. Căn bếp ngay cạnh chái nhà. Gọi là bếp vì nó dùng để đun nấu. Chứ, nó có được như một gian bếp hoàn chỉnh đâu. Hai cái cột tre dựng lên phía ngoài. Mặt phía trong áp vào bức tường của nhà chính. Xung quanh, gã xây bằng những viên gạch tự tạo. Gã dùng xỉ than tổ ong đập nhỏ, trộn ít bùn đóng thành gạch. Còn xi măng cũng có, nhưng thấm tháp gì. Vì chỉ là đồ đi xin. Xin thì làm sao mà nhiều được! Hàng ngày, gã đi quanh xóm. Nhà nào đang xây dựng, gã lò dò đến. “E hèm, ông chủ có nhà không?”. Bao giờ gã cũng bắt đầu bằng một cái “E hèm”. Rồi gã moi từ trong người ra chiếc túi nilon; có khi là một mảnh giấy báo. “Xin ông chủ tí xi măng về trát chỗ lở tường nhà nhé”. Lão xin, nhưng không chờ chủ nhà đồng ý hay không. Miệng nói, tay lão bốc xi măng thật nhanh, ấn thật chặt. Mặc cho bụi xi măng tạt vào mắt. Rồi gã quay đít, quầy quả đi về. Cả làng này biết tính gã hay nhặt nhạnh, vơ quàng vơ xiên, mà “chày cối” lắm, nên cũng đành kệ. Gã thì lại cho rằng, xin thì đã làm sao. Phận nghèo như gã, xin được là tốt. Ở làng này, những công trình lớn nhỏ, phúc lợi hay công cộng, chẳng toàn đi xin đấy ư. Cái nhà tưởng niệm liệt sĩ này, cái thư viện xã này, cái sân cho thiếu nhi chơi này; đến cả buổi liên hoan ngả lợn ngả chó, mừng được công nhận làng văn hoá... đều kêu gọi hảo tâm của bà con đồng hương đồng khói, dâu rể ở tận đẩu tận đâu về đóng góp. Chứ cứ đợi dân bản địa thì... đến khuya nhé! Còn ba cái đồng kinh phí của trên rót về ấy à, liệu có đủ chi cho mấy cuộc họp của ông làng ông xã? Rồi chi phí đón tiếp, phong bì phong bao cho cấp trên xuống duyệt ngân sách, sơ kết, tổng kết nữa chứ. Thế nên, bày việc gì ra, mấy ông làng ông xã chả tính chuyện xin xỏ tài trợ khắp nơi! Huống hồ phận nghèo như gã...

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Thanh niên lập gia đình(*)

         
Lộng Chương - 1937
       
Lập gia đình có lẽ là một vấn đề rất phiền phức và khó chịu cho thanh niên hiện nay. Một thế hệ thanh niên bỡ ngỡ, mang trong lòng bao sự ưa chuộng những thú vui dễ dãi và điên cuồng, và những ham mê xác thịt đến rợn người.
            Họ đã thản nhiên kéo lê đời họ dưới những ánh đèn màu của các tiệm nhảy, qua những nơi địa ngục của trần gian, trong những đêm u tối dày đặc mây sầu.
            Họ dấn thân vào những nơi đó mê mải quá, khiến ta có thể lầm tưởng họ là những kẻ chán đời ghê gớm, đang đi tìm sự quên lãng cho tâm hồn.
            Không! Họ chỉ là những thanh niên vô tư hơn ai hết; họ chưa một lần nào vấp phải sự thất bại của đời người; và, họ chưa hề biết đến sự khó khăn, cực nhọc của cuộc sống.

Sống trên đống rác(*)

Phóng sự

Phố xá dạo này bẩn thỉu quá.  Rác rưởi và ruồi bọ đến khiếp!
Lời than phiền đó - than phiền hay chê trách? - đã làm tôi nảy ra ý định. Ý định bới những đống rác ấy lên cho nó tởm một thể. Nghĩ thế và xắn cao tay áo: Tôi đi tìm những đống rác.
Rác không phải là thứ hiếm, ở nhà ai mà chẳng có từng đống. Việc gì phải tìm đâu. Thật vẽ chuyện. Nhưng cái trò đời nó thế. Bao giờ cũng muốn nghé mắt săm soi sang hàng xóm cơ. Thì đây, hồi chiều hôm qua ông láng giềng tôi trong cơn phẫn nộ với nội tướng, đã thẳng tay liệng cả bộ khay cốc pha lê trên mặt gạch. Sọt rác bên ấy chắc đẹp lắm. Mảnh pha lê óng ánh bên những lá gói bánh giò khô nâu. Tôi đoán chắc thế. Vì vợ chồng giận nhau, chồng đập đồ thì vợ tuyệt thực chứ. Mà cái lệ tuyệt thực thì, lần nào bà láng giềng ấy cũng phải ăn vụng bánh giò.
Lại cái sọt rác của cửa hiệu cao lâu, bên trước cửa kia nữa. Hẳn có nhiều thú vị. Thú vị nhất là những đoàn-quân-cảm-tử-ruồi-nhặng vây kín trên đống đầu thừa đuôi thẹo thực phẩm thải.