Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2020

Không có Mẹ... cái gì con cũng không!

 

Hôm qua thì nóng oi. Hôm nay đổi trời, mưa rỉ dách cả đêm. Sáng lúc mưa lúc dừng. Càng thêm khó chịu cho người bị xương khớp và tiền đình. Mất ngủ cả đêm... 

Tự dưng nhớ đến Mẹ, người cả đời quần quật, hầu chồng, chăm cả một đàn con cùng bà mẹ chồng chả dễ tính tẹo nào. Lại còn, luôn sẵn sàng đứng dậy, nhường chỗ trong mâm cơm, cho bạn chồng, cho trò của chồng, nhưng vẫn tươi nhẹ như không! Mà, bạn và trò của bố, thì "đông như quân Nguyên". 

Hỡi ôi, làm vợ làm mẹ như Mẹ của con, con ngẫm, thật là... hãi hùng và... rơi nước mắt, mỗi khi nhớ về Người! Chỉ một câu của GS Hà Văn Cầu, đủ nói lên tất cả sự hy sinh của Mẹ: "Không có Bà Lộng Chương, thì không có Nhà viết kịch Lộng Chương!". (Phải đặt mình vào thời điểm những năm từ 1950 đến 1980, XH thiếu đói, mới thấy sự hy sinh của Mẹ kinh khủng như thế nào).

Mượn bài thơ của bạn FB, để tạ lòng cùng hương hồn Mẹ!

Nhưng đọc kỹ bài thơ, thì 3 câu trích dưới đây, không là "đặc trưng" của Mẹ!

"... Khi giận nhọn sắc như chông, như chà.

Mỗi khi trời nổi phong ba,

Lệnh ông còn kém lệnh bà vài phân..."

Bài thơ Từ Fb Ngô Thị Tân


MẸ!

"Mẹ là bếp lửa đêm đông,

Mẹ là người ở không công suốt đời..

Khi gần gũi, lúc xa xôi

Già nua như chiếc lá rơi cuối vườn...


Là thời tiết thay đổi luôn

Khi vui - khi nắng, khi buồn - khi mưa.

Là hoa nở khắp bốn mùa,

Là quả khi ngọt, khi chua.. mới tài.


Mẹ là người chẳng giống ai,

Ăn ít, ngủ ít, nhớ dai nhất nhà..

Ngày nghỉ con đi chơi xa,

Mẹ là bảo vệ giữ nhà cho con.


Là máy giặt.. chạy bằng... CƠM

Là thùng nước gạo thu gom đồ thừa.

Là người cả nghĩ, cả lo

Chỗ ướt mẹ nhận, chỗ khô mẹ nhường.


Mẹ là vại muối, vại tương,

Gạo, nước, thịt, cá, mắm, đường, điện, gas..

Là hiếu, là hỷ gần xa

Ngược xuôi trăm thứ việc nhà bủa vây.


Bảo tàng đồ cổ đông, tây,

Mẹ là giám đốc - một tay giữ gìn.

Làm thì toàn việc không tên.

Ăn thì xương xẩu chẳng nhường cho ai.


Thủ quỹ: sụt két dài dài,

Chi tiêu chẳng có biên lai, chứng từ.

Là tài khoản chẳng số dư...

Xoay tròn như cái đèn cù quanh năm.


Khi yêu mềm mịn như bông,

Khi giận nhọn sắc như chông, như chà.

Mỗi khi trời nổi phong ba,

Lệnh ông còn kém lệnh bà vài phân.


Vừa là tướng - vừa là quân,

Tivi đời cũ - công nông đời đầu.

Tivi: rè tiếng, mất màu.

Công nông đời đầu hỏng hóc khó thay...

Là hàng mất giá từng ngày,

Lù lù như cái cối xay giữa nhà.


Đường đường là một quản gia,

Cháu hư cũng đổ cho bà tiếng oan.

Con mà quậy phá, không ngoan

Quy ngay: con dại cái mang... tội tình.


Chồng, con sự nghiệp thành công,

May ra mẹ có chút công với đời.

Ngẫm ra muôn sự tại trời!

Giao nhiều thiên chức một đời khó qua...


Mẹ là ai??? Mẹ là ta!!!

Ngọt ngào chia hết - xót xa nhận về.

Uy quyền nhiều lúc cũng ghê,

Đến khi "thất sủng"... khó bề nói hay.


Là người giữ lửa đêm ngày,

Lửa to - hoả hoạn. Lắt lay - lụi tàn.

Là chánh án - là bị can,

Một lời không chuẩn cũng tan cửa nhà.


Mẹ là ai??? Mẹ là ta!!!

Mẹ là lãnh đạo, mẹ là nhân dân.

Cháu con đi xa về gần,

Mẹ là cái bến yên bình, yêu thương.


Là phép chia của.. túi tiền

Phép trừ của những muộn phiền, đắng cay.

Phép cộng.. ước mơ xa bay

Phép nhân hạnh phúc trao tay từng người.


Mẹ là đơn giản thế thôi.

Có bốn phép tính suốt đời không xong.

Nói ra lại bảo kể công

Nếu không có mẹ... Con không có gì

Chẳng quan trọng, chẳng là chi.

Nếu không có mẹ...

CÁI GÌ CON CŨNG KHÔNG!!!"

(St)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét