Thứ Năm, 24 tháng 10, 2024

KỶ NIỆM 40 NĂM TRƯỚC


Năm 1985 gái út của Cha Mẹ đi Liên Xô (cũ).
Khi đó, công nghệ in ảnh trên nhựa mới có. Vậy là con mang theo 2 tấm hình nhỏ của Cha Mẹ để in bằng công nghệ mới đó làm kỷ niệm. 
Trải qua ngót 40 năm, chất lượng ảnh gần như không hề xuống cấp. Chỉ là sự bảo quản chưa tốt do điều kiện sống xưa, nên mép ảnh bị rạn vỡ. 
Hôm trước, vợ chồng gái út "ôm" Cha Mẹ đi "hồi sinh"...
Vậy là chúng con cũng thêm được niềm vui...

Dẫu biết rằng, chả có gì là mãi mãi... nhưng gìn giữ được những kỷ niệm về Cha Mẹ thêm năm tháng nào, chúng con sẽ luôn cố...  


Thu Hà Nội, 24/10/2024

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2024

Chuyên đề: NHỮNG KỶ VẬT TỪ BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ CỦA CHA - (4) Thư anh Thế Dương

Một trong những địa phương mà Nhà viết kịch Lộng Chương gắn bó 1 thời gian dài, tận tâm cống hiến tài năng và sức lực của mình, là Thanh Hóa. 

Trong một bài viết của mình (Lộng Chương trên một quãng đường tỉnh Thanh-Sách “Kịch Lộng Chương” - Nxb Văn học, 1997), ông Mai Bình (một lãnh đạo ngành văn hóa tỉnh Thanh) đã có những lời gan ruột, khi nói về nhiệt tình của NVK Lộng Chương khi tham gia xây dựng 2 đoàn Kịch và Chèo của xứ Thanh: Phần lớn, phần nặng cân trong thành quả trên đây là nhờ công lao và sự hi sinh nhiều mặt của ông thầy Lộng Chương. Ngoài đoàn kịch, ông cũng không kém công lao bồi dưỡng nghệ thuật và dàn dựng tiết mục cho đoàn chèo. Có thể nói, mười năm giặc Mĩ dội bom đạn xuống Thanh Hóa thì cũng mười năm ấy Lộng Chương xuất hiện nhiều nhất”.

Chính với cái tâm cái tầm của mình nên NVK Lộng Chương đã có nhiều bạn bè, học trò, “con đỡ đầu” trong cuộc đời hoạt động của mình.


Ps/ Khoảng năm 1988, con gái của anh Thế Dương ra Hà Nội ôn thi ĐH. Và mái nhà của NVK Lộng Chương cũng đã rộng mở (như từng rộng mở với bạn bè, học trò, con cái của các học trò khác) cho cháu ấy có nơi trú ngụ, có những bữa cơm đạm bạc, với tình cảm yêu thương chăm sóc của cụ bà Lộng Chương, để cháu yên tâm ôn thi. 

Cũng thật lạ, giai đoạn đó, cuộc sống cực kỳ khó khăn, để lo cho 1 gia đình đông đúc đã là cả 1 gánh nặng; vậy mà cụ bà Lộng Chương luôn phải đón nhận nhiều họ hàng, bạn bè, học trò của chồng, và... đến cả con cái của học trò của chồng, ăn ở trong thời gian dài... mà cụ vẫn nhẹ nhàng, tươi tắn, ân cần hết lòng! Lạ lắm cơ...

Dưới đây là thư gửi NVK Lộng Chương của 1 trong những học trò, “con đỡ đầu” của ông - Học trò Thế Dương (nguyên Trưởng đoàn Kịch Thanh Hóa).



Thứ Tư, 28 tháng 8, 2024

Chuyên đề: NHỮNG KỶ VẬT TỪ BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ CỦA CHA - (3) Thư chú Thy Ngọc

 Tháng 10 - 2002 Mẹ mình về với tổ tiên…

Sau gần 1 năm, Tháng 6 - 2003, Cha mình mới “đoàn tụ” với Mẹ nơi cõi vô cùng…

Nhưng… Mẹ mình chỉ là một phụ nữ, một người vợ, người mẹ, người bà… bình thường… nên sự “ra đi” của mẹ ít được quan tâm rộng rãi.

Còn Cha, người đã quá quen thuộc với công chúng, cả trong và ngoài lĩnh vực sân khấu, thì sự “khuất núi” của Người được truyền thông rộng rãi. Chính vì vậy, chú Thy Ngọc (chú làm việc tại NXB Kim Đồng, một người em thân thiết với Cha mình từ khi hoạt động ở Liên khu III, 1953) khi đó sinh sống tại TP HCM, biết về cuộc trở về cát bụi của Cha; nhưng vẫn nghĩ rằng, Mẹ mình còn sống…


Cha Mình cùng chú Thy Ngọc

CÔNG HÂM - Truyện ngắn, 1-2008, Báo Lao động Thủ đô cuối tuần

Truyện ngắn Phạm Hồng Thắm

         

Ai cũng gọi hắn là Công Hâm. Mà, phải gọi đầy đủ như thế. Chứ nếu gọi: “Công ơi!” hắn không thưa đâu. Hắn sẽ cho rằng, không phải gọi hắn. Dường như, hắn thật sự tự hào với cái biệt danh “Hâm” được gán cho từ những năm học cấp Ba ấy.

            Hồi ấy, lớp tôi có nhóm học sinh cá biệt. Nói đến từ “cá biệt” tức đích thị là mấy cậu choai chúa trốn học, quên làm bài tập, hay kéo bè phái gây gổ đánh nhau. Công Hâm nổi bật trong nhóm cá biệt còn vì cách ăn mặc, đi đứng. Cái thuở mấy chục năm trước, khi hầu hết mọi người chìm trong sự giản đơn và nghèo nàn của cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn xưa, thì hắn đã nghễu nghện dạo quanh trường trên chiếc xe đạp “cuốc” Liên Xô trước đây. Trông hắn thật ngổ ngáo, bặm trợn. Chưa hết. Đi xe đạp “cuốc” nhưng hắn lại vận bộ quần áo nâu sồng, chân xỏ đôi guốc mộc. Rõ ràng là một cách thách thức trêu ngươi mọi người còn gì.

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2024

Chuyên đề: NHỮNG KỶ VẬT TỪ BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ CỦA CHA - (2) Thư chị Đoàn Bích Lân

 Chị Đoàn Bích Lân là diễn viên quá quen thuộc với cả gia đình tôi. Chị gắn bó với Cha tôi từ ngày đầu trở về Hà Nội (1954); chị được Cha chọn làm diễn viên của Đoàn kịch Mùa Thu, cùng Cha đóng vở "Đạo đức giả" của Molier do tác gia Vũ Đình Long dịch, diễn viên Đoàn kịch Thanh niên thuộc Thành đoàn Hà Nội, diễn viên Đoàn kịch Hải Phòng... 

Khi biên thư này, chị đang công tác tại Trường Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh TP Hồ Chí Minh.

Thư đề viết ngày 10/12/1996, kết thúc ngày 12/12/1996

Thư chị rất dài, kể nhiều kỷ niệm đáng quý của những người làm nghệ thuật một thời gian khó giai đoạn sau hòa bình (1954), nói về những tình cảm vô cùng thân thiết và quý trọng với một người mà chị gọi "anh Lộng Chương".

Nếu không lưu giữ được những kỷ vật này, thật là có lỗi với TIỀN NHÂN. 

Xin trích một vài đoạn tiêu biểu. (Đã có hình chụp kèm theo).  

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2024

Chuyên đề: NHỮNG KỶ VẬT TỪ BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ CỦA CHA - (1) Thư anh. Huy Thành

 Sinh thời, dấu ấn của Cha  đã để lại tại nhiều tỉnh/thành phố trên cả nước, bởi những hoạt động: Sáng tác, Đạo diễn, Hướng dẫn nghề cho học trò, Tham gia thành lập các đoàn nghệ thuật... 

Rất nhiều bức thư của bạn bè, học trò, chan chứa tình cảm của một thời hoạt động gian khó, thiếu thốn nhưng sôi nổi, thấm đẫm tình người và tràn đầy nhiệt huyết... Cha đã giữ gìn,để nay con đang tìm lại và ngồi đọc, rồi lưu giữ như những minh chứng về một con người tử tế, từng sống và cống hiến hết mình cho Nghệ thuật sân khấu - là Cha của con!

Nhiều lúc con ngẫm ngợi: Sao lại phải hao tâm, tổn sức, mất thời gian, để mày mò trên những trang giấy mòng manh, rách nát, con chữ nhạt nhòa này để làm gì? Nên chăng, đặt tất cả vào một giỏ lãng quên và "để gió cuốn đi"...!?

Rồi con lại tự trả lời: Ơ hay, phải đọc chứ! Phải ghi lại chứ! Phải lưu giữ chứ! Chẳng phải, từng chữ trên những di vật ấy, chính là những chứng tích hùng hồn, rõ rệt nhất về dấu ấn cống hiến cho đời của một con NGƯỜI - chính là Cha của con, đó sao???

Vì thế, những ngày này, gái út của Cha, lại đang cặm cụi với những di vật của Cha đấy, Cha ơi...

Con bắt đầu với thư của anh Huy Thành (Tạnh Xá - Thanh Hóa) ạ.

Thứ Năm, 21 tháng 12, 2023

VANG ÔNG HÀO - Sản phẩm mang tên một con người

 Tính đến nay ông nghỉ hưu đã được mấy năm. Theo quan niệm người đời, nghỉ hưu nghĩa là được an nhàn tĩnh dưỡng sau những năm tháng lao động miệt mài vất vả. Nhưng với ông, thì không! Được biết vừa qua, một lần nữa ông giành Giải Nhất cuộc thi Vang Quốc tế Việt Nam (Best Vietnamese Fruit Liguor Troply), tôi đến để chúc mừng, ông cười bảo: Ôi trời. Đấy là cái nghiệp của mình rồi. Còn sống, còn nhúc nhắc được, thì còn phải nghiên cứu chứ. Suốt đời, mình sống bằng nghiên cứu. Lấy nghiên cứu nuôi nghiên cứu. Lấy nghiên cứu phục vụ cho đời sống dân sinh. Không nghiên cứu thì ngứa ngáy chân tay lắm.

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2023

Cái tâm của người con rể (Báo Người cao tuổi, Xuân Giáp Ngọ 2014)

 Bài của Nhà văn Nguyễn Hiếu.

Trang bìa số báo đăng bài viết: "Cái tâm...".

(Viết về con rể út của Nhà viết kịch Lộng Chương)

Nguyễn Thị Việt Nga: Viết như một cách thanh lọc tâm hồn! (Báo Lao động cuối tuần, 28/4-30/4/2017)

           

 Giờ đây, thực sự tôi đã coi Nga như người trong nhà; coi Nga là: “Con gái đỡ đầu út ít” của Cha tôi - Nhà viết kịch Lộng Chương. Dù rằng, Cha tôi đã mất hơn 13 năm rồi, và tôi với Nga cũng mới quen biết nhau được khoảng gần 4 năm.

Nguyên do thì… giản dị lắm. Nhưng… để làm được điều giản dị như Nga đã làm, liệu có mấy ai?

Trước khi quen biết Nga, tôi từng đọc những tản văn, những truyện ngắn, truyện dài, những trang ký của Nga đăng rải rác trên báo Lao động, trên trang nhavantphcm.com.vn. Tôi đọc tác phẩm của Nga, như đọc những sáng tác của người khác, chưa mấy ấn tượng. Đến khi gặp gỡ trực tiếp, hiểu rõ hơn về con người và cuộc sống của Nga, những nhìn nhận trong tôi dần vỡ vạc, thêm yêu quý và ngưỡng mộ Nga; càng trân trọng nhiều lắm cái chất “nhân” đầy ắp trong người phụ nữ trẻ luôn tất bật bằng hành động, luôn ngồn ngộn suy tư trong tâm tưởng, luôn tràn đầy những ý tưởng cho phía trước… là Nga.

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2023

Triển lãm 50 PHÁT MINH bởi UKRAINE TRAO TẶNG THẾ GIỚI (2)


Sáng 2/12/2023 bọn mình đến tham quan Triển lãm 50 PHÁT MINH bởi UKRAINE TRAO TẶNG THẾ GIỚI.

Di chuyển bằng buýt, mình đã cẩn thận tra google maps; nhưng đột nhiên thay đổi lộ trình khi hỏi ý kiến ông xã, không ngờ lại cực thuận lợi. Sau khi xuống buýt, chỉ chưa đầy 500m đã đứng trước cổng Đại sứ quán UKRAINE.

Cảm nhận đầu tiên khi bước vào đó là một không khí nhẹ nhõm, dễ chịu. Trưng bày khắp sân là những hình ảnh giới thiệu về 50 PHÁT MINH, với rất nhiều lĩnh vực, được nghiên cứu và ra đời bởi người UKRAINE. Lần lượt xem từng bức tranh giới thiệu, thực sự mình không ngờ, có những vật dụng đơn sơ, cả thế giới loài người sử dụng nhiều thế kỷ nay, và chính mình đã được dùng trong một thời đoạn dài của chiến tranh, lại là chính từ những người UKRAINE sáng chế ra.

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2023

Triển lãm 50 phát minh bởi UKRAINE trao tặng thế giới (1)



 
Lưu niệm cùng ông Đại sứ và Phu nhân
Sáng 2/12/2023 vợ chồng mình đến tham quan Triển lãm tại Đại sứ quán UKRAINE. Được ông bà Đại sứ tiếp và mời chụp ảnh. 😍

Trong cuộc trò chuyện, Ông Đại sứ mời vợ chồng mình du lịch UKRAINE khi chiến tranh kết thúc. Mình vui vẻ nhận lời, với “điều kiện nhỏ”: Ông cam đoan tạo thuận lợi khi cấp visa, nếu kết thúc CT mà vợ chồng mình còn đủ sức 😀.

Bởi, nay vợ chồng mình đã thuộc diện, đi máy bay phải chứng minh sức khỏe 😂

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2023

MÀU XANH QUYẾN RŨ (Báo Người Hà Nội 30/11/2007)

     


Bữa nhậu hôm đó, Kim thông báo cho chúng tôi rằng, đã trở thành “Famer” (nông dân). Cứ nghĩ nó nói chơi chơi vậy, nhưng đến khi cầm trong tay tờ quảng cáo, với những giới thiệu cụ thể về Công ty Thiên Nhiên Xanh, về loại rau mầm giàu dinh dưỡng, sản xuất bằng công nghệ tiên tiến, tôi mới tin đó là sự thật.

Để được “mục sở thị” loại sản phẩm mới này, một chiều thu tôi theo Kim đến tận nơi sản xuất. Nơi ấy cách trung tâm thành phố chừng hơn bốn mươi cây số, giữa những ngọn núi cây cối xanh um. Nắng chiều thu hơi chói gắt nhưng gió vẫn man mát, lành lạnh, khiến cảm giác trong tôi thật dễ chịu. Thích thật, chỉ cách một quãng đường nhỏ, ngoài kia ô tô xe máy vù vù, bụi tung mù mịt, còn ở đây không khí tĩnh lặng, trong lành, nhẹ nhõm.

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2023

Hà Nội tuổi thơ tôi (Thăng Long Văn hiến, tập 12/2002; TC Thăng Long KH&CN số 10/1999...)

 












Thứ Hai, 27 tháng 11, 2023

CÂU LẠC BỘ KỊCH THƠ - CHỐN ĐAM MÊ CỦA NHỮNG NGƯỜI LÃNG MẠN (Hanoimoi 24/9/2013)

 

Đầu năm 1979, cha tôi - Nhà hoạt động sân khấu Lộng Chương nghỉ hưu. Vào khoảng tháng 3/1979 cha tôi được ông Trương Đức Chính - Thường trực Viện Nghiên cứu sân khấu mời đến Viện, trao đổi về dự kiến tập hợp lực lượng, thành lập Câu lạc bộ Kịch thơ (CLB Kịch thơ - do Viện Nghiên cứu sân khấu đỡ đầu). Viện trưởng Viện Nghiên cứu sân khấu khi ấy là ông Hoàng Châu Ký rất ủng hộ chủ trương này. Theo nguyên văn nội dung giấy mời họp do ông Hoàng Châu Ký, ký ngày 18/4/1979,  thực ra Viện Nghiên cứu sân khấu mong muốn tổ chức một Đoàn Kịch thơ thể nghiệm, trực thuộc Viện nhưng chưa có điều kiện. Vì thế trước mắt Viện đứng ra tổ chức một CLB Kịch thơ. Viện sẽ đảm nhiệm đỡ đầu CLB một phần về tổ chức vật chất. Thành phần tham gia CLB là những nghệ sĩ lão thành, những nghệ sĩ trẻ, các tác gia, diễn viên, những nhà lý luận sân khấu, họa sĩ, nhạc sĩ… với tinh thần tham gia một cách tự nguyện, vô tư, thiết tha với thể loại kịch thơ…

Với một CLB mang tính chất “tay không” về vật chất và đường lối hoạt động như thế, đương nhiên trong Ban Vận động thành lập CLB Kịch thơ không thể thiếu gương mặt Nhà thơ Trần Huyền Trân – một người bạn tri âm, tri kỷ của Lộng Chương từ những ngày tháng 7/1957, khi hai người cùng với nhiều bạn hữu khác đứng ra thành lập Đoàn Chèo Cổ Phong; cũng với tư thế của những ông bầu “tay trắng”. Và thế là, hai người bạn hiểu nhau đến tận chân tơ kẽ tóc đã cùng các thành viên trong Ban Vận động mời được gần bốn chục người, từ các đơn vị nghệ thuật chuyên và không chuyên: Đoàn ca nhạc Ủy ban PTTH Việt Nam, Nhà hát Kịch Việt Nam, Đoàn ca nhạc Đài tiếng nói Việt Nam, Công ty Xe khách Thống Nhất, Trường Nghệ thuật sân khấu VN, Đoàn kịch Công nhân Hà Nội… tham gia hoạt động.

Ba tập sách về Nhà viết kịch Lộng Chương (Hanoimoi 7/2013)


Nhân 10 năm ngày mất của nhà hoạt động sân khấu Lộng Chương (2003-2013), NXB Sân khấu và NXB Hội Nhà văn cùng gia đình vừa ấn hành ba tác phẩm mới về ông, đó là: “Lộng Chương – Để đến… Nơi đến” (tập kịch và những sáng tác khác); “Lộng Chương trong trái tim bè bạn” (tập hợp các bài viết của nhiều tác giả) và “Lộng Chương, Ta – Bạn và Đời” (tập thơ).

 Nhà viết kịch Lộng Chương (tên khai sinh là Phạm Văn Hiền), nguyên UV Ban Thường vụ, Thường trực Hội Nghệ sỹ sân khấu Việt Nam từ khóa I đến khi nghỉ hưu. Ông được trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học – nghệ thuật năm 2000.

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2023

NỖI NIỀM QUÊ NGOẠI (Báo Văn nghệ số 14/2007)

            Con đường Láng - Hoà Lạc rộng mở, đưa xe tôi bon bon trên nẻo về quê ngoại. Quê ngoại của tôi giờ gần Hà Nội lắm, chưa tới năm mươi phút đồng hồ đi bằng xe máy. Cây đa đầu làng đã sừng sững trước mắt. Toàn thân tôi chợt gai gai, bồn chồn. Ký ức một thuở tưởng như xa lắc, xa lơ chợt cuồn cuộn chảy về, quấn quýt, xoắn bện trong cái đầu chộn rộn, xốn xang của tôi. Quẹo vào con đê làng một đoạn ngắn, xe máy của cậu tôi phanh gấp. Xe tôi cũng khựng lại theo. “Chính chỗ này đây, ngót hai mươi năm trước, mẹ cháu bị kẹt chân vào bánh xe của dì Nhu, khi dì và cậu đưa mẹ về viếng mộ ông bà ngoại. Cậu với dì lo quá. Cậu cứ nâng lấy gót chân của mẹ cháu, hỏi: Chị ơi, chị có đau lắm không? Vậy mà, đã gần hai mươi năm. Giờ, cả mẹ cháu cũng đã không còn!”.  Giọng cậu buồn buồn, xa xót.

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2023

CÁI TÔI NGHỆ SĨ VÀ TRÁCH NHIỆM XÃ HỘI


Lê Trần Vân Anh| 23/09/2013 05:54

(HNM) - Cuối tuần trước, Hànộimới nhận được bài viết của bà Phạm Hồng Thắm (con gái nhà viết kịch Lộng Chương). Tác giả đặt cho nó tựa đề "Chốn đam mê của những người lãng mạn".

Đó là một bài viết nhỏ về đời sống văn nghệ cách nay bốn - năm chục năm, thông qua câu chuyện giản dị thể hiện trách nhiệm của người nghệ sĩ, tình yêu nghệ thuật và thái độ làm nghề đúng đắn. Tiếc là, vì lý do khách quan mà chúng tôi chưa thể sớm giới thiệu bài viết của bà Phạm Hồng Thắm. Nói tiếc là bởi câu chuyện ấy, dù không to tát nhưng xứng đáng được giới thiệu rộng rãi trong bối cảnh nghệ thuật đích thực đang có sự chậm lại, đúng hơn là "kín tiếng", và bởi vậy, sức phản kháng đã yếu đi phần nào dù đang bị bủa vây bởi vô số yếu tố phi nghệ thuật nhưng được coi là hiện thân của nghệ thuật.

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2023

EM GÁI TÔI

       

Trang đầu số báo đăng bài EM GÁI TÔI

  Tại thời điểm này, tôi gọi em vậy, có thể ai đó sẽ nói: “Thấy sang bắt quàng làm họ”!? Bởi, Việt Nga hiện là Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hải Dương, đương kim đại biểu Quốc hội. 

Thôi thì kệ ai nói đông nói tây, chỉ biết rằng, thực sự tôi đã coi em như người trong nhà; coi em là: “Người con gái đỡ đầu út ít” của Cha tôi - Nhà viết kịch Lộng Chương. Dù rằng, Cha tôi đã mất hơn 13 năm rồi, và tôi với em cũng mới quen biết nhau được khoảng gần 4 năm.

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2023

BẦU TRỜI TRONG XANH QUÁ!

   

 Hắn gục mặt xuống ngực. Hai chân cũng chợt khuỵu nhũn. Cả thân mình hắn đổ đánh rụp xuống nền nhà. Tiếng nấc thê thảm bật ra khỏi cuống họng. Thoạt tiên nghèn nghẹn. Tiếp đến là tiếng khóc ồ ồ từng đợt tuôn xả. Tiếng khóc của một kẻ thuộc phái mạnh khiến những người có mặt trong phiên toà nhói buốt thắt tim. ở hàng ghế phía trái sau vành móng ngựa, nơi hắn đứng hầu toà, có một phụ nữ mảnh mai ngồi giữa hai đứa trẻ, cũng đang khóc. 
Nhưng chị khóc không thành tiếng. Đôi vai nhỏ rung lên từng đợt. Hàng ghế phía phải ngay sau hắn, là một đôi vợ chồng. Chị vợ trong trang phục cảnh sát màu xanh. Trên vai gắn chiếc lon thượng uý. Người chồng mặc bộ quần áo bệnh viện. Nửa đầu phải và phía sau gáy của anh quấn kín băng. Đôi chỗ máu vẫn loang thẫm đỏ. Chợt, hắn đứng phắt dậy, xoay mặt về phía hai vợ chồng người cảnh sát. Hắn quỳ sụp xuống, chắp tay vái lấy vái để. Hai vợ chồng người cảnh sát bối rối nhìn nhau trước tình huống bất ngờ này. Chị vợ đứng dậy, dìu anh từ từ đi về phía hắn. Cả phiên toà lặng đi. Khi đối diện, người chồng giang đôi tay choàng qua vai hắn. Xoa xoa lưng an ủi. Miệng thì thầm một điều gì đó. Mọi người chỉ thấy hắn gật lia lịa.
            Toà tuyên bố kết thúc. Dòng người đổ ra cửa trong im lặng. Hai cảnh sát kẹp hai bên, dẫn hắn ra chiếc ô tô chở phạm. Trên đường đi, hắn vẫn cố ngoái đầu lại. Nhưng không để nhìn vợ nhìn con. Hắn hướng về đôi vợ chồng cảnh sát, gật gật đầu liên tục. Người ta hiểu, hắn vẫn muốn vái sống đôi vợ chồng này.

                                                            *          *          *

            Hắn gò lưng đạp chiếc xích lô. Từ sáng đến giờ, đây mới là chuyến hàng thứ hai hắn được gọi chở. Trước đây ít năm, cái nghề của hắn cũng kiếm được kha khá tiền. Bởi, rất ít người chịu làm cái nghề này. Bởi, loại phương tiện này còn được cho phép hoạt động trên nhiều loại tuyến phố. Bởi, các loại chuyên chở hiện đại hơn chưa phát triển. Bởi, chưa có cái nghị định gì gì đó về đường thông hè thoáng của “ông” Chính phủ ban hành. Nên, hắn có nhiều khách. Nên, hắn có thể khua khoắng khắp các loại phố loại đường lớn nhỏ. Nên, hắn không phải ngó nghiêng lấm lét trên đường để trốn tránh những bộ trang phục màu xanh của cảnh sát trật tự. Chỉ một cái xích lô tèng tèng mà hắn nuôi được vợ được con. Chẳng ung dung thì cũng có đủ cái ăn. Chẳng ung dung thì cũng không đến nỗi ăn bữa sáng lo bữa tối. Cuối mỗi ngày, hắn có thể khề khà lưng chén rượu nhạt bên mâm cơm đạm bạc của gia đình. Chứ hắn chẳng bao giờ dám mong có được cuộc sống sung túc như các tầng lớp trung lưu khác trong xã hội. Hắn cũng chẳng dám nhảy vào những quán xá bia bọt tùm lum của những kẻ lắm tiền nhiều của mỗi chiều. Có lúc khát quá, hắn ghé xe sát vỉa hè cạnh quán bia. Hắn gọi một cốc uống “sếch”. Uống vội uống vàng. Rồi đứng lên đạp xe đi ngay khi hai bên mép còn dính trắng xoá bọt bia. Như thế cũng đã là xa xỉ đối với hắn.

Đi bộ đội về. Không nghề. Không nghiệp. Tuổi cũng đã cưng cứng. Chẳng đâu nhận đào tạo nghề cho những kẻ đã ngót bốn mươi như hắn. Cả gia đình hắn bốn người chúi vào gian nhà ngói thấp lè tè trong một ngõ nhỏ sâu hun hút. Vì là cái ngõ nhỏ nên những kẻ lắm tiền nhiều của chẳng màng đến định cư. Quanh nhà hắn, phần lớn là những gia đình lam lũ, ăn bữa sớm lo bữa tối. Tiếng là sống trong nội thành nhưng nơi hắn ở vẫn gọi là làng. Cái làng đặc sệt nếp sống quê dân dã tuy đã có những cung cách lai căng của thị thành. May cho gia đình hắn là còn có gian nhà ngói để chui vào chui ra. Đấy là của “gia bảo”, mẹ hắn lúc còn sống lấn được bên cạnh một khu đổ rác của làng. Nay đô thị hoá, để giữ gìn môi trường cái bãi rác đó đã được di dời xa hơn ra ngoại thành. Thế là nghiễm nhiên, những hộ dân sống nơi bãi rác, trong đó có gia đình hắn, sở hữu được chỗ định cư yên ổn. ở đã vậy. Thôi tạm được! Nhưng còn ăn. Đó là nỗi lo ngày càng thường trực cho một người chủ gia đình là hắn. Vợ hắn cũng là một người đàn bà chăm chỉ, nhưng sức lại yếu. Mỗi sáng, cô ấy làm một chõ xôi bán đầu ngõ. Bán hết xôi, lại về phụ làm đậu với người hàng xóm. Với hai cái tàu há mồm mỗi ngày một lớn, cả vợ cả chồng hắn quần quật quanh năm mới tạm yên. Đôi lúc nằm vắt tay lên trán, ngó cái mái ngói với nhiều hòn đã mục, thỉnh thoảng rơi bụi xuống mặt, hắn cũng thấy nản. Chẳng biết bao giờ vợ chồng hắn mới ngẩng đầu lên được. Thiên hạ sao họ lắm tiền nhiều của thế. Cứ bước ra khỏi cái xóm bãi rác hắn ở, là thấy đường xá tấp nập đông vui. Ngày hắn mới ở bộ đội về, hiếm hoi lắm mới nhìn thấy con Honda đèn tròn tám mươi tám mốt chạy trên đường. Nay các loại xe máy đời mới hơn trăm phân khối nhiều lắm. Còn bắt đầu có cả ô tô biển đăng ký của tư nhân. Đúng là kẻ ăn không hết người lần không ra. Cha sinh mẹ đẻ ơi, chẳng biết đến bao giờ con sẽ có cuộc đời khác với cuộc đời của cha của mẹ cách đây nửa thế kỷ. Thỉnh thoảng hắn thầm kêu lên như vậy khi ngẫm về cái gia cảnh mà hắn đang làm ông chủ. Hì hì hì. Hắn bật cười khẩy. Cũng được gọi là ông chủ cơ đấy. Nhưng ông chủ như hắn thì, nhiều khi hắn nghĩ, thà… chết quách đi có khi lại thanh thản. Khổ nỗi, khó khăn đến mấy cũng có ai tự chết được đâu. Dù sao, hắn cũng có một mái nhà. Dù sao, hắn cũng có một người vợ, chẳng xinh đẹp giỏi giang thì vẫn cùng hắn góp mặt làm nên một gia đình. Dù sao, hắn cũng còn có hai đứa con luôn nhắc nhở hắn về nghĩa vụ làm cha. Ôi, nghĩa vụ. Sao con người ta sinh ra lại phải làm nhiều cái thứ nghĩa vụ thế? Còn cha còn mẹ, có nghĩa vụ làm con. Đến lúc đủ mười tám tuổi, phải có nghĩa vụ công dân đối với đất nước. Vào bộ đội, phải có nghĩa vụ của người lính bảo vệ Tổ quốc. Rồi đến khi lấy vợ có con thì đấy… Trời đất ạ, hắn cũng cố làm cái nghĩa vụ mà trời đất đã đặt lên vai hắn đấy chứ. Hàng ngày hắn gò lưng đạp xe, chở hết chuyến hàng này đến chuyến hàng khác. Có hôm tối mịt còn chưa được nghỉ. Mà có hàng chở đã là may. Thời gian gần đây, xích lô bị cấm đi vào một số tuyến phố. Thế là địa bàn hoạt động của hắn bị thu hẹp lại. Rồi thì bắt đầu xuất hiện loại xe vận tải nhỏ. Như vậy là thêm một bước khó khăn cho công cuộc mưu sinh của hắn. Cái túi tiền sau một ngày làm việc cật lực của hắn ngày càng còm cõi đi. Thật đúng là mật ít ruồi nhiều. Sau chiến tranh, biết bao thằng lính không nghề không nghiệp như hắn xuất ngũ quá. Những thằng ở thành thị đã nhiều. Lại cả những thằng khoác ba lô về quê, không trụ nổi nơi đồng đất ngày càng bạc màu với những sách nhiễu của mấy ông “quan” địa phương, thế là chúng nó tếch ra thành phố với quan niệm: Giàu nhà quê không bằng ngồi lê kẻ chợ. Chúng nó kiếm tiền bằng nhiều nghề. Thằng đạp xích lô như hắn. Thằng đi bốc vác. Thằng sắm bộ đồ nghề cắt tóc. Thằng làm  nghề mài dao kéo. Hay thật, có cả thằng vào cái nghề giúp “cân bằng sinh học” cho những mụ nạ giòng lắm tiền nhiều của nhưng thiếu đàn ông… Thôi thì đủ cả. Làm đã vậy. ăn ở thì đủ kiểu tại những xóm tạm xóm liều ven sông. So với những thằng cùng đại đội may mắn sống sót trở về sau chiến tranh, dù sao hắn còn hên hơn là có một mái nhà ngay tại đất đô thị này. Không phải ăn nhờ ở đậu khi xa quê như chúng nó. Khi đối diện với đạn bom, với B52 trải thảm, với những làn khói màu da cam mà máy bay địch thả đặc một vùng trời, những thằng lính cầm súng như bọn hắn đâu có nghĩ đến lúc phải vật lộn với miếng cơm manh áo như bây giờ. Cũng chẳng ai tưởng tượng ra rằng, những con người tự hào là mình đã chai sạn trước hòn tên mũi đạn như hắn lại có thể chịu khom mình trước những kẻ đốn mạt. Và như vậy, họ đốn mạt hơn cả những kẻ đốn mạt. Hắn nghĩ thế và uất. Nhưng hắn đã phải nghiến răng. Sống chết trong chiến tranh là một sự may rủi. Để tồn tại lúc thời bình này lại có kiểu khốc liệt riêng, dễ sợ! Trong chiến tranh, đối diện cái chết anh có thể trở thành anh hùng. Khi thời bình, trước đồng tiền anh lại rất dễ trở thành kẻ đốn mạt. Đốn mạt hơn ngàn lần đốn mạt.

Một bận, hắn suýt bị thu xe vì một kẻ đốn mạt. Do phát hiện chậm một gã cảnh sát còn non choẹt đứng nấp sau gốc cây ở một góc phố, hắn bị chặn xe lại. Hắn đã phải dốc vào tay gã cả số tiền đã còng lưng đạp xe gần hết ngày mới có được. Thế là nó tha. Mẹ nó chứ, khi hắn cầm súng đối đầu với cái chết ở chiến trường, chắc thằng chíp hôi này còn chưa là cái bào thai trong bụng mẹ nó. Thế mà nó đã lên giọng bảo hắn: “Ông đã vi phạm trật tự xã hội. Tuyến đường này đã cấm các loại phương tiện thô sơ mà ông vẫn cố tình đi vào, làm xấu bộ mặt của phố phường. Ông có biết bao nhiêu người đã đổ xương đổ máu đổ công đổ sức mới giữ được cho Hà Nội như bây giờ không?”. Thật quả, hắn đã cố nén. Chứ không bàn tay từng bấm cò B41 của hắn đã nện vỡ mẹ cái bản mặt bấm ra sữa ấy rồi. Từ cái ngày ở bộ đội về, quay quắt tìm việc làm mãi không được, hắn đành chấp nhận đặt đít lên chiếc xe xích lô. Ngay khi đó hắn đã phải xác định, làm cái nghề này là phải chịu nhục. Nhưng giả thử, hắn gò lưng chở khách để lấy tiền, khách không ưng điều gì mà mắng mỏ, thì hắn phải nhịn. Đằng này, cái thằng chíp hôi ấy nó vừa thở ra giọng kiểu cha bố, nó lại vừa giơ tay cầm tiền của hắn. Đồ khốn. Không vì sợ cái phương tiện nuôi vợ nuôi con bị thu giữ thì hắn cũng dám giơ nắm đấm ra lắm.

                                    *          *          *

            Xe hàng hôm nay khá nặng. Lưng áo hắn ướt sũng sịu. Cái khăn mặt vắt trên vai cũng âm ẩm do bị thấm mồ hôi. Đã gần cuối giờ chiều, chắc mấy tay cảnh sát quản lý khu chợ này đang ngồi ở đâu đó. Biết đâu chúng chẳng đang nâng cốc với nhau. Vì cái nắng chiều khá oi ả. Thôi, cứ liều đi ngược mấy chục mét phố này. Cũng chỉ đoạn ngắn thôi mà. Hắn cắm cúi đạp thật nhanh. Đã được hơn nửa đường. Chợt, một tiếng còi “tuýt” vang ngay sau lưng hắn. Hắn sựng lại. Người cảnh sát khu vực đã đứng kề bên:

-         Anh đã đi ngược chiều. Đề nghị anh tấp xe sát vào hè.

-         Thôi, anh cho xin. Chỉ còn mấy mét nữa là đến chợ - nhận ra bộ mặt quen của tay cảnh sát, hắn vừa tạt xe vào sát hè, vừa thở phì phò.

-          Tôi đã chiếu cố anh mấy lần rồi. Lần này anh phải chấp hành nghiêm chỉnh - Người cảnh sát nói nhỏ nhưng cương quyết, rồi rút túi ra tập biên lai ghi tiền phạt - Đáng lẽ trường hợp anh, tôi phạt năm chục. Nhưng tôi thông cảm với hoàn cảnh anh, tôi chỉ ghi phạt anh hai chục.

Từ sáng ngồi suông mãi, tận chiều hắn mới có chuyến hàng này, giờ rủi thế nào lại “dính đòn”. Có vài đồng bạc cầm đi theo, vừa ăn trưa, vừa vá cái lốp sau bị thủng, túi hắn nhẵn không còn một xu. Lúc này muốn cũng chẳng thể có tiền để dúi vào tay cái gã cảnh sát này. Mẹ nó chứ, đời không khác gì cục cứt chó… Máu trong người hắn tự dưng sôi lên. Cái thằng mặt búng ra sữa mới mấy hôm trước đã vặt hết tiền lao lực trong một ngày còng lưng của hắn. Nó còn lên giọng dạy cái thằng bằng tuổi bố nó. Giờ đến lượt thằng này, mày định khó dễ hả? Bố mày cương lên đấy, làm gì thì làm. Nghĩ vậy, hắn buông một câu bất cần:

-         Tôi hết tiền rồi.

-         Vậy anh đẩy xe lên hè. Về nhà lấy tiền đến nộp phạt - Người cảnh sát vẫn từ tốn.

Nghe vậy, hắn càng nóng mặt hơn, đổi cách xưng hô:

-         Tao không về. Tao đ… có tiền.

-         Tôi đã viết biên lai rồi, không thay đổi được. Anh về nhà lấy tiền. Chiều lên đồn làm việc với chỉ huy của tôi - Vừa nói, người cảnh sát vừa cúi xuống cuốn hoá đơn đặt trên yên chiếc xích lô, xé tờ biên lai.

Nhìn động tác xé biên lai thu phạt của người ảnh sát, trong tích tắc cơn giận dữ bột phát đã xúi hắn làm một việc điên rồ. Hắn lao đến cái bàn bán thịt ngay gần cửa chợ, cầm phắt lấy con dao to bản. Nhanh như cắt, hắn chạy veo đến bên người cảnh sát, dang cao tay. Xung quanh vang lên nhiều tiếng rú, tiếng thét. Chưa kịp hiểu cái gì đang xảy ra, người cảnh sát đã bị hắn xả một nhát thẳng đỉnh đầu. Cái mũ mềm của cảnh sát không đủ sức cản nhát dao. Máu chảy tràn xuống trán và quanh đầu người cảnh sát. Vẫn còn đủ tỉnh táo, người cảnh sát đưa tay trái lên ôm đầu, tay phải nhanh nhẹn tóm được cái tay cầm dao của hắn đang phang xuống. Trong tư thế thấp hơn người cảnh sát, hắn không thể bổ dao bằng cả cánh tay. Bị tóm chặt nơi cổ tay, hắn càng điên loạn, nhưng chỉ có thể cử động được bằng cổ tay. Vì thế, những nhát chém tiếp sau nhẹ hơn, vào phần mềm ở trán và một bên cổ. Trong phút chốc, mọi người đổ xô đến quây đặc xung quanh. Mấy thanh niên nhảy vào giữ chặt được hắn. Cùng lúc, những người khác gọi tắc xi, đưa người cảnh sát vào bệnh viện.

                                                *          *          *

Sau mấy ngày ở trại tạm giam, hắn dần hồi tâm. Ngẫm lại, hắn không thể hiểu tại sao mình lại làm như vậy. Hắn ân hận. Hắn bị dày vò. Đêm đêm, hắn mê sảng. Hắn luôn thấy một người đầu đầy máu me lờn vờn trước mặt. Có đêm hắn hoảng quá vùng thức dậy, người vã mồ hôi. Sau hôm vợ hắn và vợ người cảnh sát vào thăm, hắn càng bị day dứt ghê gớm. Vợ hắn nom tiều tuỵ hẳn. Vốn là người yếu ớt, nay xảy việc tày đình của chồng, lại càng thảm hại hơn. Hắn cũng ngỡ ngàng trước cuộc viếng thăm của vợ người cảnh sát. Dáng vẻ chị ta phúc hậu. Nói năng dễ nghe. Không có ý hận thù gì hắn. Còn an ủi nói rằng, đã đến nhà và hiểu được hoàn cảnh gia đình hắn. Lại còn nói, sắp tới toà sẽ đưa ra xử vụ của hắn. Giúp được gì, chị ta sẽ giúp, cứ yên tâm. Thế này thì còn trời đất gì nữa!? Trước nay, hắn và rất nhiều những người làm nghề tự do như hắn chưa bao giờ có cảm tình với mấy kẻ hay giở giọng “nhân danh pháp luật” như vợ chồng chị ta. Thì đấy. Hắn đã chẳng bị cái thằng chíp hôi mặc quân phục cảnh sát nấp ở gốc cây vặt hết tiền mồ hôi nước mắt là gì. Nó cũng nhân danh pháp luật đấy. Nhưng nhân danh pháp luật để “bóc” những người đã từng vào sống ra chết như hắn… Thế mà nay…

                                                *          *          *

Và, hôm nay. Tại phiên toà này. Người bị hại vết thương còn chưa lành hẳn đã lên tiếng xin giảm nhẹ hình phạt cho hắn. Họ cũng là những người nhân danh pháp luật, nhưng họ khác hẳn những kẻ khác. Thật vậy. Bình tĩnh suy ngẫm lại hắn mới thấy, hắn sai quá rồi. Đúng là anh ta đã tha bổng hắn mấy lần. Đúng là anh ta rất biết hoàn cảnh gia đình hắn. Tại sao anh ta biết? Hắn không giải đáp được. Lần vừa rồi hắn vi phạm, anh ta cũng chỉ phạt cảnh cáo có hai chục nghìn đồng. Trong thời gian hắn bị tạm giam, vợ anh ta đã đến thăm gia đình hắn. Đã cho quà vợ con hắn. Sao hắn không phân biệt được kẻ xấu người tốt nhỉ. Bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào, mà chẳng có trắng có đen, có trong có đục, có tốt có xấu. Cuộc sống bươn chải vất vả đã làm hắn lú lẫn, mê muội mất rồi. Sao hắn lại làm một việc điên rồ đến vậy. Có thể nại ra muôn ngàn lý do giải đáp cho sự ngông cuồng mà hắn vừa phạm, cũng không thể tha thứ. Hắn thấy mình đáng tội chết! Vậy mà…

Hai tay bị cùm. Hai người cảnh sát kèm hai bên giải hắn ra xe. Họ xốc hắn lên thùng xe. Trước khi cửa xe đóng ập vào, một lần nữa hắn quay người lại, cúi rạp xuống, chắp tay vái về phía hai vợ chồng người cảnh sát. Hắn cũng còn kịp nhìn thấy trên đầu, bầu trời cao và trong xanh quá.

                              Báo Lao động Thủ đô cuối tuần, từ 8-15/3/2007

 

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2023

LẠI TUOR DU LỊCH KHÔNG ĐỒNG

 Chúng tớ nghỉ ngơi tại vườn "Thượng uyển" của Quốc trưởng Bảo Đại. (Khu II Đồ Sơn)

Toàn quyền Đông Dương Pafquiere cho xây dựng Biệt thự này từ năm 1928 với hình bát giác theo kiến trúc Pháp. Sau đó, Biệt thự được tặng cho Quốc trưởng Bảo Đại.

Đây là công trình kiến trúc độc đáo, có giá trị lịch sử đặc sắc; một không gian nghỉ ngơi tuyệt vời, với xung quanh là cây cối xanh mướt, phía trước là mênh mông biển cả mát mẻ... 🥰

Tuy nhiên, thật đáng tiếc là hiện tại những giá trị quý báu này đang bị lạm dụng và mai một dần rồi... 🥲